Ôn Đồng là mỹ nhân, ngực to eo nhỏ, bước đi như liễu rủ trong gió, nàng còn có một đôi mắt hoa đào quyến động lòng người.
Đáng tiếc nhà nàng quá nghèo.
Cha mẹ biết nhà mình không thể bảo vệ được đóa kiều hoa này, vì vậy đã sớm bán nàng vào Đoan vương phủ với giá mười lượng bạc.
Nhưng cuộc sống cũng không tốt hơn bao nhiêu khi vào Đoan vương phủ, dáng người và ngoại hình nổi bật đã khiến nàng trở thành cái gai trong mắt những người tỳ nữ khác, đã vậy lúc nào nàng cũng phải cảnh giác với những hạ nhân háo sắc tục tĩu, Ôn Đông cảm thấy, cuộc sống này sao quá khó khăn đi.
Nàng phải nghĩ biện pháp.
Vào Đoan vương phủ hơn một tháng, nàng thăm dò được Đoan vương phủ nhân khẩu ít ỏi, tiên Đoan vương tráng niên mất sớm, chỉ để lại một đứa con trai nối dõi, hiện tại hắn đã kế thừa tước vị Đoan vương, Đoan vương vốn đã đính hôn, nhưng hôn ước lại bị nhà gái hủy bỏ, chuyện này còn huyên náo rất lớn, mọi người ở kinh thành đều biết Đoan vương giận quá nên bị chướng ngại tâm lí, mười tám tuổi còn chưa cưới Vương phi, bên người ngay cả một thông phòng nha hoàn cũng không có.
Lão phu nhân vô cùng lo lắng.
Ôn Đồng cảm thấy đây là cơ hội mà ông trời ban cho nàng, làm thiếp thất của Đoan vương còn tốt hơn việc bị mấy thứ kém cỏi kia ức hiếp nhiều.
Nàng phải quyến rũ nơi tránh gió này mới được.
Con đường mà mỗi ngày Đoan vương phải đi qua chính là con đường trong thư viện, Ôn Đông liền ngày ngày ngồi xổm ở đó, nghĩ rằng nàng luôn có thể tạo ra một số cuộc gặp gỡ bất ngờ.
Khi Bùi Tư ra khỏi thư viện thì trời đã tối, hắn đang đi trên con đường quen thuộc thì một bóng người đột nhiên lao ra giữa đường và va vào cánh tay hắn, trước khi hắn kịp phản ứng, một đôi tay đã bám vào ngực hắn, dường như còn vô tình hay cố ý vuốt ve hắn.
Hắn khẽ cau mày, "Ngươi là ai?"
Người trong ngực cũng không trả lời, mà ở trong lòng hắn khẽ nức nở, giọng nói nhu mì điềm đạm.
Sao lại là nữ nhân.
Đang muốn đẩy người ra, thì một giọng nói từ trong ngực hắn phát ra, "Có ... Có rắn, a ... nó suýt cắn ta." Giọng nói của Ôn Đông vừa mềm mại vừa quyến rũ, hóa thành móc câu chui vào lỗ tai Bùi Tư.
Nam nhân không khỏi có chút cáu kỉnh, nữ nhân trong ngực hắn khóc đến mức làm cho hắn có một cảm giác khác thường, khiến hắn muốn phạt nàng thật nặng để nàng khóc càng nhiều hơn.
"Làm càn, một nữ nô nho nhỏ cũng dám chặn đường bổn vương, chán sống rồi đúng không."
Ôn Đông phớt lờ giọng điệu hung ác của hắn, cả người đều té ngã lên người hắn, cọ bộ ngực đầy đặn của mình lên cơ thể nam nhân, da thịt của hai người hừng hực kề sát vào nhau.
Ôn Đông giống như vô lực, hai chân mềm nhũn, hai tay bám vào thân thể Bùi Tư , "Vương gia ... Nô, nô bị dọa đến run chân, vô ý mạo phạm, nô đi ngay đây."
Nàng chống người đứng dậy muốn rời đi, nhưng bộ ngực vừa rời khỏi áp lực, lập tức lại quay trở lại vị trí ban đầu.
Bùi Tư bị hành động này chọc tức, vừa định nổi giận, Ôn Đồng đã rơi nước mắt nói: "Vương gia, không phải, Thực xin lỗi."
Lại giùng giằng, lần này cuối cùng cũng không có té ngã nữa, Ôn Đông cũng không vội quyến rũ Bùi Tư tới tay, lần tiếp xúc đầu tiên, vẫn là từ từ thôi.
Sau khi đứng dậy liền loạng choạng bỏ đi.
Bùi Tư cảm giác được sự đè ép trên người đã được buông lỏng, thân thể ngược lại có chút không quen, thấy nữ bộc kia rời đi, nên cũng không để ở trong lòng.