Hai bóng đen lướt đến trước giường bệnh. Ánh trăng nhàn nhạt xuyên qua cửa sổ, chiếu rọi lên hai khối ảo ảnh ấy, dần dần hiện ra hình dáng con người. Đó là một nam một nữ.
Trong màn đêm tăm tối, Trần Nguyệt Cửu đang nhìn chằm chằm lên trần nhà suy nghĩ miên man thì bỗng cảm thấy ớn lạnh. Cơ sở vật chất của bệnh viện thị trấn này đúng là tệ thật, chắc tám phần mười là điều hòa hỏng rồi, bọn họ không sợ bệnh nhân lạnh đến mức bệnh càng thêm bệnh rồi đòi bồi thường sao.
Hắn ngồi dậy, mò mẫm định bật đèn, nhưng vừa ngước mắt lên đã nhìn thấy hai bóng người trong bóng tối.
Trần Nguyệt Cửu giật nảy mình. Hắn chợt nhớ lại cảnh tượng ban ngày nhìn thấy trong phòng Diệp Thu Ngân.
Là mình hoa mắt, đúng, là hoa mắt, chắc chắn là vậy!
Trần Nguyệt Cửu ra sức dụi mắt, lần này lại càng nhìn rõ hơn, thậm chí trong bóng tối hắn cũng có thể nhìn rõ khuôn mặt của hai người này.
Liễu Yến!
Dương Văn Quân!
“Ma, có ma, cứu mạng, cứu mạng với!”
Tiếng hét thê lương vang vọng khắp hành lang. Cô y tá nhỏ đang trực ở trạm y tá lập tức đứng dậy, nhưng một y tá mập mạp khác đã gọi cô lại:
“Không cần đi đâu, là cái gã điên được đưa tới hồi ban ngày đấy. Lúc mới đến đã cứ hét có ma có ma, chắc giờ ngủ dậy lại lên cơn điên rồi.”
Cô y tá nhỏ sực nhớ ra, lúc giao ca hôm nay, y tá trưởng quả thực có dặn dò, bệnh nhân phòng đó có vấn đề về thần kinh, lại chưa đóng viện phí.
Lúc này, chuông báo vang lên. Cô y tá nhỏ nhíu mày, nói với y tá mập:
“Ơ, đúng là phòng của người đó.”
Hai người có chút khó xử. Đây không phải là phòng bệnh khoa tâm thần, bọn họ cũng không có kinh nghiệm chăm sóc bệnh nhân tâm thần. Hơn nữa người đó cứ la hét ầm ĩ, ai biết được có làm hại người khác hay không?
Mặc dù người đó chưa đóng viện phí, cũng chưa làm thủ tục nhập viện, y tá trưởng cũng bảo cứ cho hắn ở lại một đêm, ngày mai sẽ liên lạc với người nhà hoặc cảnh sát, nhưng đây là bệnh viện mà, người đó ở đây thì chính là bệnh nhân của bệnh viện, bọn họ cũng phải có trách nhiệm.
Dù sao cũng phải đi xem thử, ngỡ đâu bệnh nhân đó bị ngã hay va đập vào đâu thì sao.
Hai y tá nhanh chóng trao đổi ánh mắt, y tá mập nói với y tá nhỏ:
“Chúng ta cùng đi, nếu hắn điên lên đánh người, hai người chúng ta vẫn hơn một người.”
Hai người run rẩy đi đến cửa phòng bệnh, lập tức sững sờ.
Cửa phòng bệnh mở toang, hành lang sáng như ban ngày. Mặc dù trong phòng không bật đèn, nhưng bọn họ vẫn có thể nhìn rõ mọi thứ bên trong.
Bệnh nhân đó đang quỳ trên giường, lẩm bẩm một mình.
Trần Nguyệt Cửu trong phòng bệnh run rẩy bần bật, vẻ nho nhã trí thức thường ngày đã biến mất tăm. Hắn cuộn tròn trên giường bệnh như một con chó, cố gắng giấu mình đi, nhưng lại chẳng có chỗ nào để trốn.
Nữ quỷ chậm rãi lên tiếng:
“Trần Nguyệt Cửu, anh đã động tay động chân vào xe của tôi, làm phanh xe của tôi bị hỏng. Trần Nguyệt Cửu, anh thật tàn nhẫn.”
Trần Nguyệt Cửu dần bình tĩnh lại. Liễu Yến tuy đã biến thành quỷ, nhưng lại không lập tức đòi mạng. Đúng rồi, sao hắn lại quên mất, Liễu Yến yêu hắn, rất yêu rất yêu hắn.
“Yến Yến, em đừng trách anh, những năm qua, anh chưa bao giờ quên em. Năm đó đều do con tiện nhân Diệp Thu Ngân ép anh, ban đầu là cô ta gài bẫy, lừa anh lên giường với cô ta. Sau đó cô ta lại ép anh, bắt anh ly hôn với em. Cô ta còn nói nếu anh không ly hôn, sẽ tung ảnh giường chiếu của anh và cô ta cho bọn săn ảnh. Em cũng biết mà, lúc đó công ty chúng ta đang gọi vốn, không thể có bất kỳ tin tức tiêu cực nào, em cũng không muốn anh... anh hết cách rồi. Cho nên anh cũng chỉ động tay động chân một chút vào xe của em thôi, vốn tưởng sẽ không xảy ra chuyện lớn, ai ngờ em lại thực sự bị tai nạn. Yến Yến à, những năm qua anh rất hối hận, Yến Yến, anh yêu em, Yến Yến!”
Cô y tá nhỏ ngoài cửa sợ hãi bịt chặt miệng, cố không để mình hét lên. Kẻ giết người, bệnh nhân này là kẻ giết người!
Y tá mập to gan hơn một chút, cô ra hiệu cho y tá nhỏ đừng lên tiếng, tiếp tục nghe.
Lúc này, có hai người nhà bệnh nhân đang chăm sóc người ốm vừa vặn đi ra, thấy y tá trực đứng ở cửa phòng bệnh, tò mò nên cũng ghé qua xem.
Hai y tá thấy có thêm người đến thì thở phào nhẹ nhõm, đông người thì không sợ nữa, tốt nhất là có người đi báo cảnh sát!
Bệnh nhân trong phòng vẫn đang lẩm bẩm:
“Còn cậu nữa, Dương Văn Quân, tôi và cậu không thù không oán, căn bản không muốn giết cậu. Tôi chỉ muốn cướp chứng minh thư của cậu thôi, là do cậu phản kháng, tôi mới buộc phải giết cậu, cậu đừng trách tôi.”
Lại thêm một vụ án mạng nữa!
Tên này đang bịa chuyện viết tiểu thuyết à, làm sao có người lại chủ động nói ra chuyện mình giết người chứ?
Phòng bệnh ban đêm không hề yên tĩnh, thường xuyên có người nhà bệnh nhân ra vào, thế là số người vây quanh cửa ngày càng đông. Bọn họ chỉ nhìn thấy người đó đang lẩm bẩm một mình, không nhìn thấy đứng trước mặt người đó còn có hai người khác.
Dương Văn Quân nổi giận, chỉ thẳng vào mũi Trần Nguyệt Cửu mắng:
“Tên hung thủ giết người này, mày giấu xác tao ở đâu rồi? Mày mau nói, nếu không tao bóp chết mày ngay bây giờ!”
Nói rồi, hắn vươn tay bóp chặt cổ Trần Nguyệt Cửu. Trần Nguyệt Cửu đạp chân loạn xạ, không ngừng van xin:
“Tôi nói, tôi nói!”
Dương Văn Quân lúc này mới buông tay. Trần Nguyệt Cửu ho sặc sụa, một lúc lâu sau mới thở được. Dưới thân truyền đến một mùi hôi thối, hóa ra hắn đã sợ đến mức tiểu ra quần.
“Ở... ở một công trường xây dựng tại thành phố F, gọi là... khu dân cư Quý Phủ. Sau này tôi có đến xem, chủ đầu tư bỏ trốn rồi, dự án bị bỏ hoang. Xác của cậu bị đổ bê tông rồi, từ bên ngoài không nhìn ra được đâu, khụ khụ khụ.”
Chưa nói dứt lời, Trần Nguyệt Cửu lại bắt đầu ho khan. Liễu Yến ghê tởm nhìn gã đàn ông trước mặt. Năm xưa cô vì gã đàn ông này mà hy sinh tất cả, cùng gã từ hai bàn tay trắng đến khi có khối tài sản hàng trăm triệu. Tuổi thanh xuân của cô trôi qua, mệt mỏi sinh ra một thân đầy bệnh tật, cuối cùng lại chết trong tay gã.
Cô nhìn những người đang vây quanh ngoài cửa, bỗng nhiên mỉm cười. Vị nữ Thiên Sư đó nói không sai, phải để thật nhiều thật nhiều người cùng nghe thấy Trần Nguyệt Cửu thừa nhận tội ác, nhưng hình như vẫn còn thiếu một người.
Đúng lúc này, một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi, sắc mặt tiều tụy bước ra từ thang máy. Cô ta lại nhìn tin nhắn trong điện thoại, đang định hỏi y tá thì phát hiện trạm y tá trống không, chẳng có ai trực. Cô ta nhìn quanh, liền thấy trước cửa một phòng bệnh đông nghịt người, vây quanh mười mấy người, trong đó có hai y tá.
Cô ta lập tức bước tới, chưa đến cửa đã nghe thấy giọng nói từ trong phòng bệnh truyền ra:
“Yến Yến, đều tại con tiện nhân Diệp Thu Ngân đáng chết, anh nghĩ kỹ rồi, ngày mai sẽ đi giết cô ta!”
Sắc mặt người phụ nữ biến đổi dữ dội. Cô ta như phát điên đẩy đám đông đang vây quanh cửa, xông thẳng vào phòng bệnh.
“Trần Nguyệt Cửu, đồ súc sinh, quả nhiên anh ở đây. Sao hả? Anh có mới nới cũ, ngay cả tôi anh cũng muốn giết sao? Tôi liều mạng với anh, liều mạng với anh!”
Khi cảnh sát nhận được tin báo chạy đến, liền thấy trong phòng bệnh một nam một nữ đang đánh nhau loạn xạ.
Qua kiểm tra của bác sĩ chuyên môn, người nam thần kinh bình thường, người nữ thì bị rối loạn thần kinh chức năng, nhưng không đến mức ảnh hưởng đến ý thức hành vi.
Hai người này đều là người bình thường.