Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Chương 662: Ông biết cái này không?

Trước Sau

break
Diệp Mặc vừa thấy người này lại muốn động thủ, trong lòng biết cho dù người này không có pháp thuật thì mình cũng không đánh lại gã. Nói thực là người này đã đến được Trúc Cơ rồi, hơn nữa bản thân đang luyện khí trung kỳ.

Vừa rồi người này mới đánh một quyền đã dừng lại ngay. Nếu gã ta không dừng lại thì dù bản thân không chết chắc cũng không còn bình thường nữa. Nhưng Diệp Mặc không biết là chân khí của tên này đã bị thương nên không thể đánh ra quá nhiều.

- Khoan hãy động thủ, ông nhìn xem thứ này của tôi có phải là bảo bối hay không?

Diệp Mặc lấy ra chiếc phi kiếm rồi ném ra cho gã đàn ông này. Hắn biết nếu bản thân mình phóng ra Phi Kiếm, đợi Phi Kiếm tới trước mặt của tên đàn ông này, Phi Kiếm đã bị người ta cướp lấy rồi

- Hừ

Gã đàn ông này từ từ nhặt lấy phi kiếm của Diệp Mặc, chiếc phi kiếm vừa đến tay người này thì cho gã ta một cảm giác thật kỳ lạ

Đây là loại kiếm gì? Mười loại đại danh kiếm của Hoa Hạ y cũng từng xem qua nhưng từ trước tới giờ chưa nhìn thấy loại bảo kiếm này. Y cầm lấy kiếm cắm xuống mặt đất, đơn giản như cắt một quả đậu.

- Kiếm tốt…

Cho dù gã ta là người tu chân cũng cảm thấy sự bất thường của thanh phi kiếm này. Y dùng chút chân khí của mình đưa vào bên trong phi kiếm. Phi kiếm bỗng kêu lên một tiếng, dường như nó trở lên lớn hơn một chút.

Gã này mặt chợt biến sắc, vội đứng dậy. Cái loại này dường như để cho gã ta dùng vậy. Vô cùng thích hợp với quá trình tu luyện của gã ta.

- Kiếm này là một pháp khí thượng phẩm. Nhà ngươi lấy được từ đâu vậy?

Gã đàn ông này đột nhiên cất giọng hỏi.

Lúc Diệp Mặc đưa phi kiếm cho người này, trong lòng vẫn lo sợ bất an. Đến một ngày đối phương mà biết đây là phi kiếm của gã, sẽ hủy diệt thần thức của hắn, rồi sau đó hắn liền lập tức thành dê đợi làm thịt.

Hắn mang phi kiếm của mình đưa cho người này, cũng chính là một sự cá cược, gã chính là kẻ chẳng hiểu biết gì về các loại pháp khí cả. Quả nhiên gã chỉ nói phi kiếm của mình là loại thượng phẩm chứ không biết loại pháp khí này so với pháp khí thượng phẩm của cổ võ có sự khác biệt to lớn. Bởi vì loại pháp khí này có thể dùng thần thức để liên kết lại.

Bây giờ xem ra hắn đã thành công rồi. Bây giờ gã này còn chưa quét qua thần thức của hắn, chứng tỏ gã thực sự không hiểu về giới pháp khi Tu Chân.

Diệp Mặc thở phào một cái rồi nói:

- Đây chiếm được được từ vị trí của tang bảo đồ. Chỉ có một điều đáng tiếc là tôi chỉ có thể ở bên ngoài chứ không thể vào được bên trong nên chỉ lấy được mỗi một thanh kiếm này.

Gã đàn ông này nghe lời Diệp Mặc nói, trong mắt đột nhiên lóe sáng. Diệp Mặc biết rằng gã đã lay động rồi. Một người theo công pháp Tu Chân, gặp vật như thế này không lay động mới là lạ.

- Nhà ngươi hãy đưa cho ta cái tàng bảo đồ đó. Ta sẽ tha mạng cho.

Gã đàn ông này cầm phi kiếm, lạnh giọng nói.

Diệp Mặc không hề vội vã, bình thản nói:

- Đưa cho ông cái bảo đồ cất giấu đó cũng được. Nhưng tôi cũng có điều kiện. Ông cũng phải nói cho tôi biết nơi ông có được những thứ đó.

- Cũng được.

Gã đàn ông này nói chuyện rất rõ ràng.

- Ta lấy được ở trên núi Tinh Gia. Lúc đó ta và hai sư đệ của ta ở đó…

Gã đàn ông này còn chưa dứt lời thì đột nhiên thanh kiếm trong tay chợt đâm về phía Diệp Mặc với tốc độ nhanh như chớp. Xem ra gã đã thấy cái tang bảo đồ kia chắc chắn trên người Diệp Mặc. Chỉ cần giết Diệp Mặc thì tang bảo đồ không phải là có thể lấy dễ dàng hay sao?

Diệp Mặc không ngờ rằng tới một câu gã này cũng không nói đã vội động thủ với hắn. Cũng may gã ta dùng phi kiếm của hắn nên trước khi gã ta động thủ một giây thì Diệp Mặc đã cảm nhận được từ phía phi kiếm là gã này muốn động thủ. Hắn liền lập tức tránh ngay, phi kiếm liền đâm qua cái bóng của hắn.

Không đợi gã đàn ông này kinh ngạc Diệp Mặc làm thế nào để tránh được thì phi kiếm trong tay gã bỗng tuột ra, quay ngược lại xoẹt qua cổ họng gã.

Gã đàn ông này kinh hãi, lấy tay nắm lấy cổ họng, nhìn chằm chằm chiếc phi kiếm bay tới trước phía Diệp Mặc, một tiếng cũng không thể nói ra.

Diệp Mặc trong lòng thầm nghĩ thật may mắn. May mắn là gã đó lại dùng phi kiếm của mình. Nếu gã vẫn cứ dùng quyền để tấn công thì Diệp Mặc sao có thể tránh được. Hắn cho rằng cái tên này ít nhất cũng sẽ lại động thủ một lần nữa, nhưng thật không ngờ gã này ngay cả nói thôi cũng không nói gì cả, thực sự là không đơn giản chút nào.

-Đây mới là pháp khí phi kiếm dùng cho giới Tu Chân, chỉ mấy chiêu mà cũng dám nói là tu luyện trường sinh đại đạo sao?

Diệp Mặc cười nhạt, trong tay đột nhiên hiện ra mấy quả cầu lửa, lại nói:

- Ông tu luyện trường sinh đại đạo, biết cái này chứ?

Trong mắt gã đàn ông này bỗng tập trung nhiều cảm giác kinh hãi, khó hiểu, giật mình. Nhưng cuối cùng gã chỉ có thể ặc ặc vài tiếng rồi hồn bay phách lạc.

Diệp Mặc lau chút mồ hôi lạnh, thầm thấy thật may mắn. May là gã đấy không hiểu về pháp khí, không hiểu được khả năng cơ bản của loại đồ vật này. Nếu không thì người chết hôm nay có lẽ là hắn. Chỉ có một điều đáng tiếc là, chuyện trên núi Tinh Gia gã hoàn toàn không nói ra chút nào. Diệp Mặc khẳng định gã và sư đệ của gã đã tìm ra dấu tích của Tu Chân. Cũng giống như những động phủ bình thường khác, chỉ có điều là dấu tích của Tu Chân là có đan dược. Chắc chắn so với những động phủ đang tu luyện thì cao cấp hơn nhiều.

Đang lúc Diệp Mặc còn cho rằng trên người của gã này không có vật gì, đang lúc chuẩn bị ném hỏa cầu để thiêu cháy hoàn toàn gã, thì lại phát hiện ra bên trong đệm cói của gã không ngờ rỗng không.

Diệp Mặc lập tức giơ tay, nắm lấy đệm cói, xé ra thì bên trong lộ ra một tấm lệnh bài và hai quyển sổ. Ngoài những thứ này ra thì còn có vài cái bình ngọc nhưng bên trong những cái bình ngọc đó thì đều trống không. Diệp Mặc ngửi qua chiếc bình ngọc, lập tức sắc mặt thay đổi ngay. Hóa ra đây chính là mùi vị của "Đại Bồi Nguyên Đan".

Chẳng trách gã này lại có thể thăng cấp tới đỉnh cao luyện khí. Hóa ra là ăn nhiều đan dược như vậy. Phải biết rằng Đại Bồi Nguyên Đan là loại có thể ăn trong