Thiếp Đẹp Lười Biếng Siêu Dễ Mang Thai, Tướng Quân Thô Ráp Ngày Ngày Cưng Chiều

Chương 82

Trước Sau

break
Kim Mộc nói xong một hồi lâu, Thẩm Ngự vẫn không có phản ứng.

Ngay lúc Kim Mộc cho rằng tướng quân không đồng ý, Thẩm Ngự bỗng trầm giọng nói:

“Được, mang hết cho nàng đi.”

Ngừng một lát, hắn lại nói tiếp:

“Ngươi lập tức cho người vào kho chuẩn bị dược liệu. Nửa canh giờ sau, chúng ta xuất phát tới thiên viện.”

“Tuân lệnh.” Kim Mộc đáp, đang định xoay người rời đi thì bỗng biến sắc, “Tướng quân, ngài nói… chúng ta? Ngài cũng muốn đi sao?”

Thẩm Ngự nhướng mày:

“Nàng đem một kẻ lai lịch mờ ám vào thiên viện, ta không thể tới xem sao? Ách bà và những người khác vẫn đang ở đó, lỡ có kẻ xấu trà trộn vào, làm họ bị thương thì phải làm thế nào?”


Quả là một cái cớ danh chính ngôn thuận đến không thể chê vào đâu được.

Chỉ có điều, nếu là trước kia, tướng quân căn bản chẳng buồn giải thích nhiều lời với hắn như vậy.

Kim Mộc hậm hực rụt cổ lại, trong lòng đã hiểu rõ, chuyến đi này của tướng quân, rõ ràng là “ý tại ngôn ngoại”, đâu phải chỉ vì lý do kia.

Thẩm Ngự lăn xe lăn về phía cửa, vừa đi vừa nói:

“À phải rồi, ghé thư phòng lấy theo cái hộp gấm kia.”

Sắc mặt Kim Mộc thoáng cứng lại:

“Ngài định đem thứ đó cho Tiểu Uyển cô nương xem sao?”

Như chợt nghĩ tới điều gì, hắn do dự hỏi thêm một câu:

“Tướng quân, món đồ ấy quan trọng như vậy, thật sự phải để Tiểu Uyển cô nương xem ư? Ngay cả quân sư còn không đoán ra được lai lịch, Tiểu Uyển cô nương nhìn thì có ích gì không?”

Hắn quả thực rất bội phục bản lĩnh tìm long định huyệt của Tiểu Uyển cô nương, nhưng việc này liên quan quá lớn, không thể không cẩn trọng gấp bội.

Thẩm Ngự trầm giọng nói:

“Nàng kiến thức rộng, thường hay mang đến những điều bất ngờ. Thứ chúng ta nhìn không ra đầu mối, để nàng xem thử, chưa biết chừng lại có thu hoạch ngoài dự liệu.”

Trên bàn đá ở hậu viện, bày la liệt hơn mười mấy chai lọ lớn nhỏ, tất cả đều là Thẩm Chu chạy khắp các cửa hàng son phấn trong thành mua về.

Thẩm Chu không nhịn được thở dài:

“Đám thuốc xóa sẹo này đúng là đắt thật, chỉ một hũ nhỏ thôi cũng đủ cho chúng ta ăn thịt mấy ngày liền.”

Dịu dàng cầm một hũ lên, mở nắp ngửi thử:

“Đắt hay không không quan trọng, quan trọng là có hiệu quả hay không. Nếu không thì đúng là uổng công.”

Ôn Ân vẫn luôn lặng lẽ đứng phía sau Dịu dàng.

Từ khi vào thiên viện, ngoài lúc ban đầu được Thẩm Chu dẫn đi tắm rửa, những lúc khác hắn gần như không rời Dịu dàng nửa bước.

Hắn không nói nhiều, chỉ yên lặng đứng đó. Dịu dàng bảo hắn làm gì, hắn liền làm nấy.

“Ôn Ân, lại đây ngửi thử xem ngươi thích mùi nào, hôm nay chúng ta thử trước một loại. Mấy loại này sau đó đều thử hết, xem loại nào có hiệu quả.”

Dịu dàng lải nhải không ngừng:

“Ngươi cũng đừng lo, dù cho tất cả đều không hiệu quả, sau này chúng ta lại đi tìm loại khác, kiểu gì cũng sẽ tìm được thứ hữu dụng.”

“Ừm.” Ôn Ân ngoan ngoãn đáp.

Hắn tiện tay chỉ vào một lọ trong số đó.

Dịu dàng nghi hoặc:

“Ngươi còn chưa nhìn kỹ mà đã chọn rồi à?”

Hắn chẳng hề để tâm tới đám thuốc mỡ này sao?

Ôn Ân không nói lời nào.

Dịu dàng bĩu môi:

“Thôi được rồi, dù sao cũng là chuyện hên xui, lọ nào thì cũng chẳng khác nhau là mấy.”


Nàng cầm lấy lọ thuốc hắn chọn, kéo hắn ngồi xuống một bên, xắn tay áo hắn lên rồi bắt đầu bôi thuốc.

Những vết thương nông sâu chằng chịt trên da khiến người nhìn cũng thấy da đầu tê dại. Dịu dàng cố nén cảm giác khó chịu trong lòng, nhẹ nhàng xoa lên những vết sẹo hồng nhạt còn lổn nhổn ấy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc