Kim Mộc và A Quý sa sầm mặt, do dự hồi lâu, cuối cùng nghiến răng.
“Xem!”
Một màn thao tác ngược đời, Hướng Thổ học được y nguyên. Không những lấy lại mười lượng bạc bị lừa ban đầu, còn lời thêm tám lượng.
Hắn đặt xấp giấy viết thư đã gấp gọn lên bàn, rồi xoay người bỏ chạy.
Kim Mộc và A Quý thấy dáng vẻ đó, trong lòng lập tức “thịch” một tiếng.
“Ta có dự cảm chẳng lành.” Kim Mộc nói.
A Quý cũng gật đầu: “Ta cũng thế.”
Kim Mộc cầm tờ giấy trên bàn lên mở ra. Trên giấy chỉ có một câu đồng dao:
“Cha chết, con mất, hoàng thất đổ máu,
Một sớm quay về, trời xanh luân hồi,
Điềm lành giáng thế, bá tánh yên ổn.”
Hai người nhìn nhau, chỉ thấy đau đầu từng trận.
Kim Mộc cau mặt chán ghét: “Chẳng phải đây là câu đồng dao mấy ngày nay truyền khắp trong thành sao? Nghe nói là từ một vở kịch nào đó lan ra.”
A Quý vừa mới trở về Đế Kinh, còn chưa rõ tình hình: “Vở kịch gì cơ?”
Kim Mộc nói:
“Chỉ là bịa ra một câu chuyện thôi. Rằng Thái tử tiền triều sau khi chết, cốt nhục của hắn bị một cung nhân độc ác trộm mang ra khỏi hoàng cung. Tiểu hoàng tử ấy vốn là thiên thần hạ phàm, chuyển kiếp độ nạn, lưu lạc nơi dân gian, nếm đủ trăm cay nghìn đắng của nhân thế. Đợi đến khi trưởng thành, hắn được hoàng thất nhận lại huyết mạch, khôi phục thân phận, rồi giáng thần lực xuống, bình ổn thiên hạ.”
Ban đầu, A Quý cũng không để kịch bản đó trong lòng. Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, câu chuyện ấy lại khiến hắn nảy sinh một cảm giác quen thuộc khó gọi tên.
Mãi cho đến khi Kim Mộc nói thêm một câu nữa.
“Hơn nữa, tiểu hoàng tử ấy còn có một cái tên rất đặc biệt. Nghe nói dựa theo cách Phật gia gọi chúng sinh mỗi người một vẻ, nam sinh nữ tướng, nên đặt tên là Linh Linh?”
A Quý giật mình như cá chép lộn mình, bật ngồi dậy, kéo theo vết thương đau nhói, lại đau đến mức ngã ngược trở về.
“Ngươi vừa nói tên gì?”
Kim Mộc đáp:
“Linh Linh, chữ linh của phường hát xướng.”
A Quý:
“…”
Thì ra… lại là như vậy.
Ba ngày sau, một tin tức còn chấn động hơn cả việc Đại tướng quân có con nối dõi, nổ tung khắp triều đình Đoan triều.
Hoàng thất đã tìm lại được huyết mạch của tiên Thái tử, tên là Tề Linh Linh.
Nguyên do bắt nguồn từ một vụ thảm sát tại hội chùa Quan Âm. Nghe nói có một đám đạo tặc biết được tin tiên Thái tử vẫn còn huyết mạch lưu thế, liền toan bắt giữ người ấy để lấy thế lực uy hiếp hoàng thất.
Cung nhân từng giấu kín huyết mạch của tiên Thái tử bị dồn vào đường cùng, mới liều mình chặn xe của Hoàng hậu nương nương, đem sự việc công bố trước thiên hạ.
Đám đạo tặc truy sát cung nhân, tại hội chùa đã tàn sát không ít bá tánh. Cung nhân kia cũng chết dưới đao của chúng.
May mắn thay, Hoàng hậu nương nương cùng thị vệ theo hầu liều chết chống trả, mới bảo toàn được những bá tánh còn sống sót.
Chuyện này lại trùng khớp đến kỳ lạ với kịch bản kinh người từng lưu truyền ở Đế Kinh không lâu trước đó.
Dân chúng vốn giỏi liên tưởng, rất nhanh đã đem huyết mạch tiên Thái tử liên hệ với kịch bản tiểu hoàng tử thiên thần chuyển thế, lưu lạc dân gian.
Lại có kẻ nhắc tới mấy câu chuyện về việc huyết mạch tiên Thái tử từng hiển lộ thần tích.
Thế là dưới làn sóng lời đồn thêu dệt, tam sao thất bản, huyết mạch tiên Thái tử đã nghiễm nhiên trở thành thiên thần chuyển thế không sai vào đâu được.