Thiếp Đẹp Lười Biếng Siêu Dễ Mang Thai, Tướng Quân Thô Ráp Ngày Ngày Cưng Chiều

Chương 404

Trước Sau

break
“Ngươi đừng hòng hù dọa ta! Ta lăn lộn ở Đế Kinh bao nhiêu năm nay, ngay cả ta còn không nhìn ra xe ngựa kia thuộc về người phương nào, chẳng lẽ ngươi — một tiểu thiếp — lại nhìn ra được sao…”

Ánh mắt Tiểu Uyển đã liếc thấy rèm xe ngựa khẽ được vén lên một góc, một bàn tay sơn móng màu son đỏ thẫm nhẹ nhàng vẫy vẫy.


Một tên thị vệ liền bước tới bên xe ngựa, dường như đang cúi đầu lắng nghe mệnh lệnh của người ngồi bên trong.

Trán Tiểu Uyển rịn ra một lớp mồ hôi lạnh. Không chờ Lưu ma ma nói hết câu, nàng lập tức cắt ngang:

“Người ngồi trong xe là Hoàng hậu nương nương! Không kịp nữa rồi, đi trước đã!”

“Hoàng… Hoàng hậu?” Lưu ma ma hiển nhiên cũng bị dọa cho choáng váng, đứng ngẩn người ra, theo bản năng buông lỏng tay.

Tiểu Uyển không hề chần chừ, kéo Xuân Nương lao nhanh ra ngoài.

Phía sau bỗng vang lên một tiếng thét kinh hoàng, ngay sau đó cả khu chợ lập tức đại loạn.

Tiểu Uyển không ngoái đầu lại, nhưng Xuân Nương không kìm được, quay đầu nhìn thoáng qua.

Lão giả vừa rồi còn gào thét “Thiên Đạo bất nhân”, đầu đã bị một đao chém văng, bay thẳng về phía hai người các nàng.

Máu tươi còn đến trước cả cái đầu, một giọt trong đó rơi đúng lên trán Xuân Nương.

Sắc mặt nàng lập tức trắng bệch, vừa hét lên một tiếng đã ngất lịm đi.

Tiểu Uyển bị thân thể Xuân Nương đổ sụp kéo theo, cũng loạng choạng ngã xuống.

Nàng ngồi bệt trên mặt đất, còn chưa kịp ngẩng đầu thì một cái đầu bê bết máu đã lăn tới, dừng ngay bên chân nàng.

Dù từng trải qua không ít đại cảnh tượng, Tiểu Uyển vẫn không chịu nổi cảnh tượng đẫm máu như vậy, lập tức hít sâu một hơi, toàn thân run rẩy.

“Hoàng hậu nương nương có chỉ! Kẻ phạm thượng tác loạn, giết không tha!”

Chỉ một câu nói ấy, đã tuyên án tử cho toàn bộ những người có mặt trong chợ.

Thị vệ cầm đao xông lên chém giết, miệng liên tục hô to trừng trị kẻ làm loạn, nhưng những người ngã xuống dưới lưỡi đao của bọn chúng, rõ ràng chỉ là những dân thường vô tội.

Sức mạnh của quyền thế, trong khoảnh khắc này được phơi bày đến tận cùng.

Hai chữ “phạm thượng tác loạn” chẳng qua chỉ là cái cớ mà kẻ ở ngôi cao dùng để giết người diệt khẩu.

Sắc mặt Tiểu Uyển tái nhợt, đôi mắt xám nhạt tràn đầy lệ khí bị đè nén cùng nỗi phẫn uất không cam lòng.

Người ngã xuống xung quanh ngày một nhiều, dân chúng hoảng loạn bỏ chạy. Thế nhưng, tay không tấc sắt như họ, làm sao chống nổi những lưỡi trường đao sắc bén của đám thị vệ cung đình được trang bị đầy đủ.

Tiểu Uyển ngước mắt nhìn quanh, trong tầm mắt chỉ toàn là những khuôn mặt kinh hoàng cùng dòng nước mắt tuyệt vọng.

Chỉ tiếc, nước mắt của người thường, suy cho cùng cũng chỉ là sự giãy giụa của kẻ yếu, không thể khiến kẻ ở ngôi cao dừng tay sát hại.

Máu tươi bắn tung tóe, cũng không biết là máu của ai, văng lên giữa hàng mày đôi mắt Tiểu Uyển.

Một vệt đỏ thẫm in trên ánh mắt phẫn nộ, càng khiến vẻ yêu dã toát lên rõ rệt.

Lưu ma ma bị một tên thị vệ cung đình đuổi sát tới nơi, bà ta ngã sõng soài trên đất, giơ tay lên đỡ đao, cánh tay lập tức bị chém đứt.


“A!”

Lưu ma ma thét lên thảm thiết, vừa khóc vừa gào:

“Chúng ta là người của tướng quân phủ! Xin quý nhân nương tay! Quý nhân tha mạng a!”

Tên thị vệ cung đình đang cầm trường đao nghe tới ba chữ “tướng quân phủ”, động tác quả thật khựng lại một chút.

Hắn quay đầu liếc về phía xe ngựa.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc