“Làm phiền ma ma thông báo giúp, ta có việc cực kỳ quan trọng muốn gặp đại tướng quân.”
Lão ma ma quay đầu liếc nhìn cánh cửa phòng ngủ vẫn khép chặt, do dự một lát rồi hỏi:
“Có phải là quân tình khẩn cấp không?”
Kim Mộc lắc đầu.
Lão ma ma thở phào nhẹ nhõm: “Nếu không phải quân tình khẩn cấp thì xin Kim giáo úy chờ thêm một chút. Ngài cũng biết rồi đấy, đại tướng quân và phu nhân vừa mới thành thân thì đã bị điều đi trấn giữ biên quan suốt ba năm. Lần này, mới là lần đầu tiên tướng quân nghỉ lại trong phòng phu nhân.”
Bà tận tình khuyên nhủ: “Đại tướng quân vì nước tận trung, là bậc đại anh hùng. Phu nhân chúng ta một mình giữ khuê phòng bao năm, chẳng lẽ lại không vất vả sao? Ngài nói có phải không?”
Khóe môi Kim Mộc giật giật, giọng nói có phần khàn đặc.
Thấy hắn tỏ ra thông tình đạt lý, lão ma ma lại tiếp lời: “Chúng ta đều là vì đại tướng quân và phu nhân mà nghĩ cả thôi. Cho nên nếu không đến bước đường cùng, hãy để vợ chồng son được nghỉ ngơi thêm chút nữa, được không?”
Lời đã nói đến nước này, Kim Mộc sao có thể nói là không được?
Huống chi, tướng quân phu nhân là chính thê cưới hỏi đàng hoàng, danh chính ngôn thuận đứng bên cạnh tướng quân.
Kim Mộc tuy có phần thật thà, nhưng tuyệt đối không ngu dốt.
Những đạo lý ấy, hắn sao lại không hiểu?
Chỉ là lòng người vốn bằng xương bằng thịt. Hắn cúi đầu nhìn phong thư còn vương dấu sơn đỏ trong tay, ánh mắt dần trở nên u ám.
Lão ma ma pha cho Kim Mộc một ấm trà nóng, lại mang thêm ít bánh ngọt dùng kèm.
Kim Mộc ngồi trong đình giữa sân, chờ hơn nửa canh giờ, cửa phòng chính mới chậm rãi mở ra.
Từ trong phòng bước ra là Thẩm Ngự, áo ngoài khoác hờ, để lộ lớp áo trong màu nguyệt bạch.
Sắc mặt hắn có phần tái nhợt khác thường, dáng vẻ mỏi mệt thấy rõ, nhưng trong đôi mắt lại mơ hồ ánh lên một tia đỏ thẫm.
Những người đang bận rộn trong sân trông thấy hắn, ai nấy đều lặng lẽ né tránh, song trong ánh mắt lại không giấu được niềm vui chân thành cho phu nhân nhà mình.
Thẩm Ngự thản nhiên nói: “Phu nhân còn đang ngủ, không cần gọi nàng dậy. Nước nóng nấu xong thì đợi phu nhân tỉnh rồi hãy mang vào.”
“Vâng!”
Lão ma ma vui mừng gật đầu lia lịa, lại sai hai tiểu nha hoàn đi chuẩn bị.
Thẩm Ngự mặt không biểu cảm, không nói thêm lời nào, chỉ đặt tay lên then cửa, như thể định khép cửa lại, quay về phòng.
Kim Mộc thu hết phản ứng của mọi người vào mắt, trong lòng càng dâng lên một cơn bực bội khó chịu.
Hắn chần chừ giây lát, cuối cùng vẫn cắn răng gọi một tiếng:
“Tướng quân.”
Thẩm Ngự dường như lúc này mới để ý tới Kim Mộc trong đình, thoáng sững người, rồi ánh mắt liền trở nên uể oải, giọng nói cũng vô lực:
“Có chuyện gì?”
Kim Mộc bước nhanh ra khỏi đình, liếc nhìn những người xung quanh, căng da đầu nói:
“Xin tướng quân mượn một bước nói chuyện.”
Khóe mắt hắn thoáng thấy hai lão ma ma cau mày, bĩu môi bất mãn, nhưng Kim Mộc coi như không thấy.
Thẩm Ngự đáp một tiếng, lúc này mới buộc lại đai lưng rồi bước ra ngoài:
“Vào thư phòng.”
Trong thư phòng, Kim Mộc đưa phong thư cho Thẩm Ngự xong, liền đứng im, đến thở mạnh cũng không dám.
Hắn cẩn thận quan sát sắc mặt Thẩm Ngự, nhưng phản ứng của tướng quân lại vượt ngoài dự đoán của hắn. Không hề kịch liệt, trái lại còn mang theo…