Khi ấy, Dịu Dàng chỉ cho rằng đó là lời nói thuận miệng để dỗ dành người khác. Mãi cho đến rất nhiều năm sau, khi nàng nhớ lại đêm đó…
Nàng mới hiểu được, lời hứa ấy nặng nề đến nhường nào.
Tuy nàng không biết rốt cuộc là nguyện vọng gì, lại khiến tiểu hoàng tử Mạc Bắc chấp niệm sâu đến vậy, nhưng cuối cùng, Dịu Dàng vẫn đồng ý, bồi hắn tới Ma Vẫn Thụ để cầu nguyện.
Kỳ thực, ngay từ khoảnh khắc hắn nói ra giao dịch giữa vương hậu và nàng, nàng đã không còn đường lui.
.
Vương đình mấy ngày nay chìm trong bầu không khí nặng nề.
Bởi vì ai nấy đều biết, tâm tình của tiểu hoàng tử rất tệ.
Từ khi những chứng cứ mấu chốt trong vụ tham ô do tiểu hoàng tử phụ trách bị một trận lửa thiêu rụi sạch sẽ. Nghe nói là tiểu hoàng tử vô ý làm đổ giá cắm nến, dầu cây trẩu vừa hay tràn lên sổ sách.
Không còn chứng cứ then chốt, tự nhiên không thể định tội biểu đệ của vương hậu, chỉ miễn chức vụ của hắn tại vương đình.
Vì vậy, vương thượng lần đầu tiên nổi trận lôi đình, tự mình trừng phạt tiểu hoàng tử, quất hắn hai mươi roi.
Dịu Dàng nghe được chuyện này, trong lòng trăm mối cảm xúc đan xen.
Đặc biệt là khi nghĩ tới khả năng rất lớn rằng kẻ đứng sau Úc Kỳ Đình chính là Ôn Ân, lại càng khiến nàng bất an.
Do dự hồi lâu, cuối cùng nàng vẫn quyết định tới thăm hắn.
Khi ấy, Ôn Ân đang nằm sấp trên giường, màn che nơi đầu giường buông dày, che khuất tầm mắt nàng.
Nàng đứng bên ngoài màn, do dự không biết có nên vào xem hay không.
Ôn Ân dường như cảm nhận được sự chần chừ của nàng, liền khẽ gọi: “Tỷ tỷ, lưng ta đau quá…”
Dịu Dàng: “…”
Đúng là tiểu chó săn biết làm nũng, vừa mở miệng đã chẳng cho nàng cơ hội do dự.
Nàng khẽ thở dài một tiếng, cuối cùng vẫn vén màn bước vào.
Khi nhìn rõ những vết thương trên lưng hắn, Dịu Dàng không khỏi hít sâu một hơi.
Trên lưng Ôn Ân chằng chịt đủ loại thương tích, mới cũ đan xen. Có những vết sẹo cũ đã sậm màu nâu đen, có lẽ lúc bị thương còn từng trúng độc.
So với những tổn thương ấy, hai mươi roi hiện giờ lại trở nên nhỏ bé đến mức không đáng nhắc tới.
Dường như từng tấc da thịt trên người hắn đều đang lặng lẽ chứng minh những thống khổ hắn đã từng trải qua.
Lần trước nàng nhìn thấy những vết thương khiến người ta tê cả da đầu như vậy… cũng là trên người Ôn Ân.
Không biết vì sao, sống mũi nàng bỗng cay xè, hốc mắt đỏ lên lúc nào không hay.
Từ lúc nàng bước vào, Ôn Ân đã luôn nhìn nàng không chớp mắt, vì thế vẻ khiếp sợ cùng đau lòng trên gương mặt nàng, hắn không bỏ sót dù chỉ một chút.
Hắn khẽ cười: “Tỷ tỷ, ngươi đau lòng cho ta.”
Dịu Dàng sững người, hoàn hồn lại, im lặng không nói.
Bởi vào giây phút này, sự hoài nghi trong lòng nàng đối với tiểu hoàng tử đã vượt đến mức không thể kiểm soát.
Hắn chính là Ôn Ân!
Dù có đổi một khuôn mặt khác, thì vẫn nhất định là hắn!
“Ngươi…” Dịu Dàng run run đôi môi, suýt nữa thì bất chấp tất cả hỏi cho ra lẽ.
“Tỷ tỷ.” Ôn Ân đột ngột lên tiếng, cắt ngang nàng, “Tỷ tỷ, ta là tiểu hoàng tử của vương đình Mạc Bắc… Chút thương tích này, ta chịu được.”
Một câu tưởng chừng chẳng ăn nhập gì, nhưng hắn lại đặc biệt nhấn mạnh ba chữ “tiểu hoàng tử”.
Hắn đang nhắc nhở nàng về thân phận hiện tại của mình.