Thiên Tứ Lương Viện

Chương 32: Tạ Khanh Thư trở về

Trước Sau

break

Tạ Lương Viện đi ra khỏi Dược Điển Các, dưới sự hướng dẫn của người trong cung, đã đến sảnh bên của Loan Phượng Cung.

 

Trong nháy mắt thấy bảo bảo ngồi trên chiếc ghế ngựa gỗ nhỏ, thân hình nhỏ nhắn ưỡn thẳng, cánh tay mập mạp khoanh lại trên bàn, tư thế bảo bảo rất ngoan ngoãn.

 

Thủy Ngọc cầm một miếng đậu cô ve xào rồi đưa lên miệng bảo bảo, dụ dỗ đút vào miệng.

 

Bảo bảo béo mập bĩu môi, môi dĩnh mỡ, lắc đầu từ chối miếng đậu cô ve mà Thủy Ngọc đưa lên miệng, một đôi mắt long lanh sáng ngời, nhìn chằm chằm miếng móng heo cách mình hai cánh tay, thỉnh thoảng vươn lưỡi liếm nước thịt còn sót lại bên mép.

 

Khi Tạ Lương Viện đến gần, nàng nghe thấy giọng nói nũng nịu của bảo bảo: "Ngọc ma ma, bảo bảo đói bụng muốn ăn thịt."  "

 

Thủy Ngọc vẻ mặt yêu thương:" Nếu bảo bảo ăn thịt lần nữa, sau này sẽ béo đến mức không thể đi được, nào, ăn chút rau xanh, chỉ ăn một miếng thôi a. "

 

Bảo bảo chớp chớp đôi mắt long lanh trẻ con, không hề dao động:" Phụ vương và ông ngoại khen, nương thân béo mới đẹp, bảo bảo béo mới đẹp. "

 

Thủy Ngọc cười chúm chím muốn uốn nắn:" Đó là ông cố ngoại, nương thân của bảo bảo gọi Văn Tướng gia là ông nội. "Khi bảo bảo mới bắt đầu biết nói, phát âm quá khó để gọi ông cố, nương thân của bảo bảo vì để tránh rắc rối nên đã trực tiếp dạy bảo bảo gọi Văn Tướng là ông ngoại, lúc ấy mọi người cũng không sửa nó.

 

Có thể không ngờ rằng chờ sau khi bảo bảo phát âm chính xác, cũng không ai có thể sửa lại thói quen gọi ông ngoại của bảo bảo.

 

Ngay khi Tạ Lương Viện đến gần, nàng đột nhiên cảm thấy dưới chân có thứ gì đó đập vào mắt cá chân mình, nhìn xuống, hóa ra đó là Tiểu Hồ Ly, cười toét miệng, quơ móng vuốt nhỏ thở phì phò lên chân nàng.

 

Thủy Ngọc cười nhẹ:" Tiểu Hồ Ly đang phản đối ngươi chiếm lãnh địa của nó, hai bên trái phải bảo bảo là chỗ ngồi đặc biệt của Tiểu Hồ Ly. "

 

Tạ Lương Viện sau đó chú ý tới bảo bảo đang chờ lấy thịt, Tiểu Hồ Ly cũng đang ngồi xổm dưới chân bảo bảo mong đợi phần thưởng.

 

Nhìn thấy nó liều mạng đạp hai chân sau, duỗi cổ để đến gần bàn hơn, vừa dễ thương vừa buồn cười.

 

" Tên tiểu tử này vừa lên bàn thì sẽ giành giật đồ ăn, gây ộn xộn khắp nơi, vì vậy nó chỉ có thể ở trên mặt đất. "Thủy Ngọc mỉm cười giải thích, chỉ vào vị trí đối diện của bảo bảo:" Tạ tiểu thư, hôm nay ngài vừa mới dùng thuốc, ngự trù đã làm thuốc cho ngài, ngài ngồi xuống ăn đi. "

 

Tạ Lương Viện cảm tạ nàng, ngồi xuống liếc mắt nhìn cửa bên kia vẫn còn đóng, cảm thấy có chút tiếc nuối vì hôm nay không nhìn thấy Thái hậu.

 

Bảo bảo luôn rất yêu thương cũng hỏi thăm sức khỏe nàng bằng giọng nói non nớt, đôi mắt long lanh lơ lửng một tầng nước mỏng, nhìn thẳng vào miếng thịt trong chén ngọc, như thể trong chớp mắt, miếng thịt sẽ biến mất.

 

Tạ Lương Viện nhìn vẻ mặt khổ sở của bảo bảo, không nhịn được mà giúp bảo bảo can thiệp:" Ngọc ma ma, cho đệ ấy ăn một miếng nhỏ đi, bảo bảo sẽ không béo đâu. "

 

" Nó đã ăn ba miếng rồi, miếng này phải giữ lại cho nó, để nó ăn hết rau xanh, nếu không, bảo bảo mà thấy không có thịt, tỉnh táo lại, bỏ chạy như chớp. "Thủy Ngọc bướng bỉnh nhét rau xanh vào miệng bảo bảo rồi dỗ dành:" Nếu bảo bảo ăn thịt thêm nữa thì sau này sẽ quá béo không thể đi được, nào, ăn chút rau xanh, chỉ ăn một miếng nga. "

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của bảo bảo càng lúc càng đỏ, nhếch miệng lên tiếng, kiên trì bày tỏ ý kiến:" Phụ vương và ông ngoại khen, nương thân và bảo bảo mập mạp mới xinh đẹp. "

 

" Đó là ông cố ngoại của bảo bảo.. "Thủy Ngọc mỉm cười, sau khi lặp lại những lời tương tự năm ba lần, bảo bảo mới miễn cưỡng ăn một miếng rau xanh, Thủy Ngọc hài lòng khen ngợi, lấy một miếng bắp cải xanh, đến gần miệng bảo bảo, sau đó, cuộc trò chuyện giữa hai người lại đi vào vòng lặp..

 

Tạ Lương Viện suýt chút nữa bật cười, trời ơi, lần đầu tiên nàng nhìn thấy kỹ năng dụ dỗ đút cơm như vậy, nhưng bảo bảo ngốc nghếch kia lại quá tập trung vào miếng thịt trong chén, không để ý lời nói và hành động của Thủy Ngọc đã lặp đi lặp lại, lúc nôn nóng bị giày vò, đã bị nhét ăn rau xanh trong miệng.

 

Khi Tạ Lương Viện rời khỏi hoàng cung, đã là cuối buổi, Lưu thị dẫn Thanh Hà và Thanh Trúc đến đón nàng trở về phủ.

 

Xe ngựa của Tạ lão phu nhân rất rộng rãi, còn đặt thêm một chiếc giường mềm mại. Trước khi Lưu thị đến đón người, bà còn đặc biệt phân phó nha hoàn đốt hương Ninh Thần trong xe ngựa.

 

Sau khi Thanh Hà Thanh Trúc dìu nàng lên xe ngựa, Lưu thị lo lắng Tạ Lương Viện mệt mỏi, vì vậy bà lấy một cái gối mềm để ở sau lưng nàng, vòng tay ôm lấy con gái, để nàng dựa vào chính mình để phòng ngừa Tạ Lương Viện ngồi không vững khi xe ngựa bị rung lắc.

 

" Thanh Trúc đã trở lại rồi sao? "Mí mắt Tạ Lương Viện khẽ giật giật, không biểu cảm quá nhiều.

 

" Dạ, chuyện trong nhà sắp xong rồi, sau khi nhận được thư của nhị phu nhân thì trở về ngay ạ. "Thanh Trúc cẩn thận ngồi xổm xuống, cởi giày thêu của Tạ Lương Viện, nhẹ nhàng nắn bóp.

 

Tạ Lương Viện sinh lòng phòng bị, nha hoàn này cẩn thận hơn Thanh Hà, lại là theo hầu hạ Tạ Lương Viện nhiều năm, nàng phải chú ý nhiều hơn, không thể để Thanh Trúc hôm nay nhìn ra nàng không còn là nguyên thân nữa.

 

" Hôm nay thế nào rồi? "Lưu thị vuốt ve mái tóc dài của nữ nhi, thỉnh thoảng nhẹ nhàng vỗ vai nàng, đầy thương xót.

 

" Tốt vô cùng ạ, thân thể con cảm thấy thoải mái, mạnh mẽ hơn nhiều so với đại phu trước cho con uống thuốc. "Tốc độ của xe ngựa không nhanh, trong lòng run rẩy nhẹ nhàng, Tạ Lương Viện bị cái vỗ vỗ của Lưu thị trở nên buồn ngủ.

 

" Ngoan, lúc này đừng ngủ, nếu không, ban đêm sẽ khó ngủ. "Lưu thị sờ mặt con gái, thật sự phát hiện trán không đổ mồ hôi như bình thường, vui mừng khôn xiết:" Y thuật của Thái hậu quả nhiên phi thường. "

 

" Nương, sáng nay nương đã đi đâu? "Tạ Lương Viện ngáp một cái, vẻ mặt choáng ván:" Buổi sáng tổ mẫu có hỏi Viện Nhi." "

 

Tạ Lương Viện dường như thản nhiên hỏi, sau đó tựa mặt lên vai Lưu thị, nhắm mắt nghỉ ngơi, giống như không quan tâm đến vấn đề này.

 

Thanh Hà đang vừa quỳ ở bên cạnh, vừa cầm quạt quạt cho Lưu thị mà khẽ cắn môi, trong lòng có chút bội phục.

 

Những tính toán do tiểu thư nhà mình giấu quá nhiều, hiển nhiên tất cả những chuyện này đều do nàng lên kế hoạch, sáng nay đang xem vở kịch náo nhiệt, đột nhiên được triệu vào cung, gặp người khác, cũng sẽ không nhịn được mà hỏi tình hình tiến triển như thế nào rồi.

 

Ít nhất, nàng cũng phải tò mò về việc gậy đánh loạn, liệu cốt nhục trong bụng Chu Ngọc Tô có thể giữ được hay không.

 

" Sáng sớm hôm nay nương đến phủ của cữu cữu con nói chút chuyện, lúc trở về phủ, mới biết con đã được Thái hậu đón vào cung. "

 

Huynh trưởng của Lưu thị có chút giao tình với Tây Lăng phủ, Tạ lão phu nhân bây giờ đã quyết định đè xuống cái chết của Lương bà tử, chỉ để cho quan phủ phối hợp một chút, đến Tạ gia tuyên cáo Lương bà tử bị người bán nhân sâm hoang dã giết chết vì chia chiến lợi phẩm không đồng đều.

 

Cho nên, để Lưu thị đi một chuyến về nhà mẹ, để huynh trưởng giúp bà nói mấy câu trước nha phủ.

 

Lưu thị vuốt ve khuôn mặt con gái, cau mày khẽ thở dài:" Cũng may hôm nay Thái hậu triệu con vào cung, gần đây trong phủ có quá nhiều phiền toái, tổ mẫu của con.. "

 

Trước khi bà nói xong, tiếng vó ngựa vội vã truyền đến, gã sai vặt ngồi sau xe ngựa đột nhiên hô to:" Đó là đại công tử, nhị phu nhân, đại công tử đã trở về." "

 

Trái tim Tạ Lương Viện dường như chìm xuống, nhưng lại rơi vào trống rỗng, đang đập trong lồng ngực không còn chỗ nào để dung thân..

 

Phu xe nhanh chóng điều khiển xe dừng lại, khoảnh khắc tiếp theo, có một tiếng gầm dài của con ngựa, như thể ai đó đã cưỡng bức điều khiển con ngựa phi nước đại.

 

Sau đó có người xuống ngựa, gã sai vặt thỉnh an, Tạ Lương Viện nhìn thấy Tạ Thanh Thư qua màn cửa sổ, mới nghe thấy giọng nói run rẩy:" Xin Nhị thẩm cho biết, bệnh tình của Tích Nhi thế nào rồi?" "

 

Lưu thị vén rèm cửa sổ lên, lập tức cau mày:" Sao con lại trở nên sa sút như vậy? "Hai mắt Tạ Lương Viện hơi nheo lại, nàng nhìn thấy Tạ Khanh Thư, công tử của Tạ gia, người luôn được biết đến là công tử như ngọc, lúc này trên tóc có một lớp bụi dày, hốc mắt lõm sâu, đáy mắt bầm đen, trông ốm yếu giống bộ dáng bị bệnh lao.

 

Sắc mặt Tạ Khanh Thư tái nhợt, vẻ mặt vô cùng sốt ruột, bất chấp lễ phép, hắn hỏi với giọng run rẩy:" Nhị thẩm, Tích Nhi đâu? "

 

Lưu thị nhẹ thở dài, nghĩ đến việc hôm nay trở về nhà, nhìn thấy Hạ Lăng Tích bị đánh thương tích khắp người, người đánh vẫn nghe theo mệnh lệnh của Chung thị, nếu để cho Tạ Thanh Thư biết, sao sống được chứ, không nhịn được nữa, lắc đầu, ngoài cửa sổ, người nọ nghĩ rằng thê tử đã không còn nữa, ánh mắt nhìn thẳng tắp rồi ngửa mặt lên trời ngã xuống.

 

Lưu thị lập tức hoảng sợ, vội vàng xuống xe ngựa:" Đã xảy ra chuyện gì rồi? "

 

Gã sai vặt bên người gấp đến nỗi khóc ra tiếng:" Nhị phu nhân, khi công tử nhận được thư của đại phu nhân, ngài ấy đã mấy ngày đêm không ngủ, cưỡi ngựa từ Dương Châu trở về, công tử ngài ấy.."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc