Thiên Tai Mạt Thế Tôi Dẫn Gia Đình Ôm Nghìn Tỷ Vật Tư

Chương 9:

Trước Sau

break
Khương Tầm day day sống mũi, vẻ mặt có chút nặng nề.
“Chuyện tận thế, tạm thời đừng nói với cha mẹ. Không tin thì còn đỡ, lỡ tin rồi họ sẽ lại ngày đêm lo sợ. Mẹ vừa phẫu thuật chưa lâu, vẫn đang trong giai đoạn hồi phục, anh sợ mẹ không chịu nổi cú sốc này.”
Nghe vậy, Khương Mịch không nói gì. Cô đang bận nghĩ đến một cuộc gọi nhỡ khác. Là người chị họ tốt của cô - Trương Tĩnh Lan.
“Hôm nay, Trương Tĩnh Lan có gọi cho em.” Khương Mịch lấy ra hai ly trà sữa, đưa một ly cho Khương Tầm, giọng lạnh nhạt.
Khương Tầm nới lỏng cà vạt, vẻ mặt cũng lạnh đi trông thấy, đôi mắt sau gọng kính kim loại sắc như dao: “Tạm thời đừng bận tâm đến họ. Visa của em có rồi, chuyến bay vào sáng sớm mai. Em có cần anh đi cùng không?”
Nghe anh trai nói vậy, Khương Mịch cũng không nghĩ nhiều nữa, hút một ngụm trà sữa. Vị ngọt ngào lan tỏa trong miệng, dễ chịu đến mức cô phải nheo cả mắt lại: “Không cần đâu, trong nước còn nhiều việc cần anh lo. Chỉ cần một vệ sĩ đi cùng là được, đi đông người ngược lại dễ gây chuyện.”
Ở trong nước, không được mua bán vũ khí. Cho dù gia đình cô có tiền đến đâu cũng không thể đứng trên pháp luật.
Ít nhất là trước khi tận thế ập đến. Vì vậy, những thứ đó buộc phải mua ở nước ngoài. May mắn là Khương Tầm có mối quan hệ trong lĩnh vực này.
Khương Tầm đẩy cho cô một chiếc thẻ đen: “Trong này có năm mươi triệu. Ra ngoài phải tự mình cẩn thận.”
Khương Mịch cầm chiếc thẻ lên hôn một cái, cười híp mắt. Nếu không có anh trai, cô không thể nào có được một khoản tiền lớn như vậy.
Sáng sớm hôm sau, Khương Mịch đến sân bay và gặp người vệ sĩ anh trai đã sắp xếp. Gặp mặt rồi cô mới nhận ra, đó chính là người đàn ông cô đã va phải ở chung cư Vịnh Trăng Khuyết. Lúc này, anh vẫn mặc một chiếc áo hoodie đen trùm đầu, chiếc quần dài cùng màu tôn lên vóc dáng cao ráo. Anh đeo khẩu trang, hai tay đút túi lặng lẽ đứng chờ. Chiều cao vượt trội khiến anh nổi bật như hạc giữa bầy gà, cực kỳ dễ nhận ra.
“Cô chủ.” Vừa nhìn thấy cô, tư thế vốn đang thả lỏng của người đàn ông lập tức đứng thẳng lại. Thân hình cao lớn của anh hoàn toàn bao trùm lấy cô, khí thế áp đảo tức thì khiến Khương Mịch không khỏi nín thở.
Với chiều cao 1m65 của mình, cô đứng trước mặt anh chẳng khác nào một chú chim sẻ nhỏ.
Khương Mịch bất giác lùi lại hai bước để thoát khỏi vùng khí áp của anh, rồi lịch sự chìa tay ra: “Khương Mịch.”
“Chung Lệ.” Giọng anh trầm và dày.
Người đàn ông bắt tay với cô, lòng bàn tay rộng lớn gần như bao trọn cả bàn tay cô. Làn da màu lúa mạch của anh càng làm nổi bật màu da trắng sứ của cô.
Khương Mịch kín đáo dời mắt khỏi vết chai sần giữa ngón cái và ngón trỏ của anh ta, khẽ cười: “Hợp tác vui vẻ.”
Chung Lệ gật đầu, chủ động nhận lấy chiếc vali mà cô mang theo để che mắt.
Hai người vừa bước vào phòng chờ, Trương Tĩnh Lan lại gọi điện đến.
Khương Mịch nghịch điện thoại, suy nghĩ một lát rồi bắt máy: “Có chuyện gì?”
“Mịch Mịch, em làm sao vậy? Sao lại đột nhiên hủy hôn? Hôm qua chị gọi mà em không nghe máy, sao em lại có thể tùy hứng như thế!”
Ở đầu dây bên kia, giọng Trương Tĩnh Lan vẫn nhẹ nhàng như nước, nũng nịu trách móc hành động của cô.
“Vết thương trên mặt Văn Hiên… là… là sao vậy?”
Nói được nửa chừng, giọng Trương Tĩnh Lan đột nhiên nghẹn lại, nhưng rất nhanh đã điều chỉnh được.
Khương Mịch nheo mắt. Cô không còn là cô gái ngây thơ chưa trải sự đời, đương nhiên nghe ra được ý tứ trong giọng nói đó.
Quả nhiên không hổ là một đôi gian phu dâm phụ.
“Tôi đánh đấy. Cái loại ăn cháo đá bát, lòng lang dạ sói, thấy lợi quên nghĩa, đê tiện vô liêm sỉ như anh ta, sao xứng làm bạn trai tôi, càng không xứng bước chân vào nhà họ Khương. Chỉ có loại người nào giống anh ta mới có thể ở chung với anh ta thôi.” Khương Mịch nói một tràng dài mà sắc mặt không hề thay đổi, cuối cùng còn không quên nói bóng gió.
Chung Lệ đang cúi đầu cũng không khỏi liếc nhìn sang phía cô.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, ngay sau đó Trương Tĩnh Lan đột nhiên kêu lên một tiếng đau đớn, mơ hồ còn nghe thấy tiếng đồ vật bị đập vỡ.
“Mịch Mịch, em… sao em có thể nói Văn Hiên như vậy? Dù sao anh ấy cũng có tình cảm với em bao nhiêu năm, anh ấy…” Giọng Trương Tĩnh Lan có chút gấp gáp.
“Trương Tĩnh Lan, chị là con gái của dì, cũng coi như nửa người nhà họ Khương. Tiết Văn Hiên thì liên quan gì đến chị, mà chị lấy tư cách gì để dạy đời tôi? Hay là chị nghĩ chị hiểu anh ta hơn tôi?” Câu hỏi sắc bén của Khương Mịch khiến Trương Tĩnh Lan cứng họng, lắp bắp chưa kịp nói gì thì cô đã thẳng tay cúp máy, rồi chặn số.
Cô hiểu quá rõ mưu đồ của Trương Tĩnh Lan. Cô ta cũng giống như cô ở kiếp trước - bị Tiết Văn Hiên mê hoặc đến mất lý trí, ảo tưởng rằng sau khi anh ta chiếm được gia sản nhà họ Khương, cô ta có thể trở thành bà Tiết, một bước lên mây.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc