"Ngoài ra, mấy năm qua anh vay của tôi tổng cộng bảy triệu, cộng thêm hai căn nhà, năm chiếc xe, một căn nhà cho người nhà anh, nhà và xe cho em trai em gái anh, cùng các loại quà cáp vặt vãnh khác, tổng cộng là ba mươi tư triệu. Tôi bớt cho anh còn chẵn ba mươi triệu, trả lại cho tôi trong vòng một tuần." Vừa đi lướt qua anh ta, Khương Mịch vừa lạnh lùng liếc một cái, vẻ mặt đầy chế giễu.
Lúc này, sắc mặt Tiết Văn Hiên không chỉ đơn thuần là khó coi nữa, mà đã tái mét. Anh ta gầm lên: "Khương Mịch! Cô đừng quên trước đây cô đã theo đuổi tôi thế nào! Đống này là do cô tự nguyện tặng tôi, sao cô còn mặt mũi mà đòi lại?"
Khương Mịch cười lạnh.
Trước đây, nếu không phải Tiết Văn Hiên cố tình giăng bẫy, sao cô có thể lún sâu đến vậy? Cô chỉ hận mình đã mù mắt, không nhìn thấu bộ mặt giả dối hèn hạ của anh ta!
"Khương Mịch, nếu đây là chiêu lạt mềm buộc chặt của em thì chúc mừng, em thành công rồi đấy. Nhưng cái gì cũng có giới hạn thôi. Gần đây đúng là anh lạnh nhạt với em, nhưng đó là vì anh đang bận chuẩn bị hôn lễ của chúng ta. Không phải em nên hiểu chuyện hơn một chút sao?"
Tiết Văn Hiên kéo lỏng chiếc nơ, nén giận nói, khuôn mặt anh ta sa sầm, đáy mắt hiện rõ vẻ thiếu kiên nhẫn.
Dứt lời, anh ta đưa tay định kéo cô vào lòng.
Ánh mắt Khương Mịch vẫn lạnh lùng, cô không hề do dự túm lấy cánh tay anh ta, xoay người, dồn lực quật mạnh xuống sàn. Cuối cùng, cô nhấc chân, dùng gót giày cao gót nghiền mạnh lên bắp chân anh ta, sắc mặt không hề thay đổi.
Tiết Văn Hiên đau đến méo mặt, hét lên thảm thiết, miệng không ngừng chửi rủa.
Tiếng ồn ào lập tức thu hút mấy người thợ đang thi công trong căn hộ 2603. Cả đám người thò đầu ra hóng chuyện, ngay cả người hàng xóm ở căn 2602 cũng tò mò ló đầu nhìn sang.
Khương Mịch dứt khoát giẫm một chân lên mặt anh ta: "Nếu anh không cút, tôi sẽ đánh gãy chân anh ngay bây giờ."
Cô ghét bỏ nhìn bàn tay vừa chạm vào Tiết Văn Hiên, rút khăn ướt trong túi ra lau sạch rồi ném thẳng vào người anh ta. Cô nhìn xuống từ trên cao với ánh mắt băng giá: "Sau này bớt lượn lờ trước mặt tôi đi. Nhìn thấy anh, tôi chỉ thấy tởm."
Tiết Văn Hiên không thể ngờ người phụ nữ từng ngoan ngoãn nghe lời mình giờ lại biến thành một kẻ tàn nhẫn vô tình thế này. Anh ta theo bản năng muốn nói gì đó, nhưng khi đối diện với đôi mắt đằng đằng sát khí của cô, anh ta bất giác nuốt nước bọt, thấy sống lưng lạnh toát. Anh ta có cảm giác, nếu còn chần chừ ở đây, cô sẽ làm thật!
Nghĩ vậy, Tiết Văn Hiên vội vàng lồm cồm bò dậy, khập khiễng bỏ chạy, nhưng sâu trong đáy mắt đã hằn lên sự oán độc.
[Con đàn bà đê tiện! Sớm muộn gì tao cũng sẽ cho mày biết tay!]
Khương Mịch chẳng hơi đâu mà bận tâm đến anh ta. Cô đi tới cửa căn 2603, nghiêng đầu nhìn cái đầu nhỏ đang nép ở khe cửa hóng chuyện. Khương Mịch nhướn mày, giả vờ hung dữ giơ tay lên, làm động tác cào cào bên má: "Gâu gâu! Nhìn nữa, nhìn nữa là ăn thịt bây giờ!"
Đôi mắt to tròn tò mò của đứa bé lập tức nhắm tịt lại, cái miệng nhỏ bĩu ra như sắp khóc rồi đóng sầm cửa lại.
Trêu đứa nhỏ xong, tâm trạng Khương Mịch cũng khá hơn một chút.
Bước vào căn hộ 2603, những người thợ đã quay lại làm việc. Thấy cô vào, họ đồng loạt chào hỏi. Khương Mịch gật đầu, ánh mắt cô dừng lại ở khung cửa sổ sát đất vừa lắp xong. Cô hỏi người thợ cả: "Tôi muốn thay cửa sổ này, thay loại nào chắc chắn nhất. Tốt nhất là phải chống được bão cấp 12. Tiền bạc không thành vấn đề, quan trọng là chất lượng, có làm được không?"
Người thợ không ngạc nhiên trước yêu cầu của cô, chỉ cười nói: "Cô Khương này, tuy vùng ven biển chúng ta hay có bão, nhưng chưa bao giờ có cơn bão nào quá cấp 8 cả. Loại cửa sổ này đủ sức chống chọi với bão thông thường rồi. Hơn nữa, bão cấp 12 thì cả đời tôi chưa thấy, cũng chưa nghe nói bao giờ. Nếu thật sự có bão cấp 12 thì có khi cả tòa nhà này cũng sập mất, ha ha ha."
"Tôi muốn loại chống được bão cấp 12, cứ theo tiêu chuẩn đó mà làm lại. Nếu không có loại cửa như vậy, thì tìm cách xây lại bức tường này thật kiên cố cho tôi." Khương Mịch vẫn bình tĩnh nói.
Thấy cô có vẻ nghiêm túc, người thợ hơi khó xử: "Sắp tới sẽ có một cơn bão lớn đổ bộ, bây giờ xây tường không chỉ không kịp mà còn có thể bị bão phá hỏng. Nhưng nếu cô muốn dùng cửa sổ sát đất để chống bão cấp 12 thì không phải là không được, chỉ là phải làm nhiều lớp, như vậy sẽ không đẹp mắt cho lắm."
"Tôi chỉ cần an toàn, những điều khác tính sau. Có thể hoàn thành trong một tuần không?" Khương Mịch tính toán thời gian rồi hỏi.
Người thợ vội gật đầu: "Chỉ cần có đủ vật liệu thì nhanh thôi!"