Thiên Tai Mạt Thế Tôi Dẫn Gia Đình Ôm Nghìn Tỷ Vật Tư

Chương 14:

Trước Sau

break
Gió bão vẫn gào thét, mưa như trút nước không hề ngớt. Hai người ngồi yên lặng một lúc rồi cũng về phòng nghỉ ngơi.
Sáng sớm hôm sau, Khương Mịch ngáp ngắn ngáp dài thức dậy. Vừa ra khỏi phòng, cô đã thấy mẹ Khương đang ngồi ở phòng khách với vẻ mặt lo lắng. Trên TV đang phát tin tức về trận mưa bão lịch sử. Cha Khương thì đang bận rộn trong bếp làm bữa sáng.
“Mịch Mịch dậy rồi à? Ôi, biết trước bão lớn thế này, mẹ đã mang mấy chậu hoa vào nhà rồi. Không biết còn mưa bao nhiêu ngày nữa, mấy chậu hoa đó chắc không sống nổi. Không biết cô Lưu có nhớ…” Mẹ Khương vừa lẩm bẩm vừa kéo chiếc khăn choàng trên người.
Sau một đêm mưa bão, nhiệt độ giảm mạnh, không khí tràn ngập mùi ẩm ướt. Cô Lưu là bảo mẫu của gia đình cô, đã làm việc cho nhà họ Khương được năm, sáu năm. Hai hôm trước, Khương Mịch đã đón mẹ đến đây, đồng thời cho cô Lưu một khoản tiền lớn để nghỉ việc. Cô còn dặn bà ấy rằng bão sắp đến nên tìm một căn nhà trên cao để ở tạm và tích trữ sẵn vật tư.
Bây giờ, biệt thự của gia đình đã không còn một bóng người. Mấy chậu hoa mẹ cô dày công chăm sóc chắc chắn sẽ không sống nổi, thậm chí còn có khả năng bị bức xạ biến đổi thành thực vật ăn thịt người sau này.
“Mẹ, ăn chút trái cây đi. Bác sĩ nói mẹ phải ăn nhiều trái cây thì cơ thể mới nhanh hồi phục.” Khương Tầm gọt một quả táo đưa cho bà, tạm thời chặn lại dòng lải nhải của mẹ Khương.
Lúc này, cha Khương mặc tạp dề bưng bữa sáng lên bàn, thấy Khương Mịch đã dậy thì cười hiền từ: “Mau đi rửa mặt ăn sáng đi con, lâu lắm rồi cha không vào bếp. Đến nếm thử xem tay nghề có bị giảm sút không.”
Khương Mịch cũng đã rất lâu rồi không được ăn cơm cha nấu. Cô cười cong cả mắt, đáp lời rồi đi rửa mặt.
Từ khi gia đình có tiền thuê người giúp việc, cha Khương lại bận rộn công việc công ty nên hầu như không còn nấu ăn nữa. Cô vẫn rất nhớ tay nghề của ông.
Cả nhà cùng nhau ăn một bữa cơm ấm cúng. Khương Mịch ngồi trên sofa vừa trò chuyện với mẹ vừa cắn hạt dưa. Hai cha con Khương Tầm thì vào phòng sách đóng cửa lại, không biết đang bàn chuyện gì.
Ngoài cửa sổ, mưa lớn vẫn không ngớt. Tiếng mưa rơi lộp bộp khiến lòng người có chút nặng nề.
Đột nhiên, có tiếng gõ cửa vang lên. Khương Mịch cảnh giác nhìn về phía cửa chính. Mẹ Khương cũng tò mò, kéo khăn choàng đứng dậy định ra mở cửa.
“Ai vậy?”
Khương Mịch kéo mẹ đang định lên tiếng lại: “Mẹ cứ ngồi đi, để con.”
Nói xong, cô lạnh mặt đi về phía cửa. Nhìn qua màn hình giám sát, đứng bên ngoài không ai khác chính là mẹ con Trương Tĩnh Lan. Cả hai còn tay xách nách mang đủ thứ đồ đạc.
Vẻ mặt Khương Mịch lập tức trở nên lạnh lẽo.
Căn hộ này vốn được cô mua để nghỉ dưỡng sau khi kết hôn sẽ cùng Tiết Văn Hiên. Chỉ có vài người thân cận biết, trong đó có cả Trương Tĩnh Lan – người mỗi tháng đều đến nhà họ Khương ở nửa tháng.
Thế nhưng, chuyện cả nhà cô dọn đến đây chưa từng tiết lộ với ai. Vậy mà mẹ con Trương Tĩnh Lan lại xuất hiện ở đây?
Hơn nữa, nhìn dáng vẻ của họ, rõ ràng là đã biết trước gia đình cô đang sống tại đây.
Nghĩ đến khả năng Trương Tĩnh Lan đã bí mật theo dõi mình, trong lòng Khương Mịch bỗng dấy lên một tia sát ý.
“Mịch Mịch, là ai vậy?” Mẹ Khương thấy cô ngây người ở cửa một lúc nên không nhịn được hỏi lại.
Ý nghĩ trong đầu Khương Mịch xoay chuyển nhanh chóng. Cô hiểu rõ, nếu né tránh thì hai mẹ con kia sẽ càng gây thêm nhiều phiền phức.
Cô mở cửa, nét mặt lạnh nhạt. Qua cánh cổng sắt kiên cố, giọng cô vang lên với vẻ xa cách: “Thì ra là bác và chị họ? Bên ngoài gió mưa lớn thế này, sao hai người lại tìm đến đây?”
Miệng nói vậy, nhưng cô vẫn đứng nguyên, không có ý định mời họ vào.
Trong phòng sách, hai cha con Khương Tầm cũng nghe thấy tiếng động. Vẻ mặt cha Khương thay đổi, còn Khương Tầm lập tức đứng dậy: “Cha, để con ra xem.”
Cha Khương suy nghĩ một lúc rồi thở dài, vẫy tay ra hiệu rằng ông sẽ không ra mặt.
Khương Tầm vừa ra khỏi phòng sách đã thấy mẹ Khương cũng định bước ra, vội cười nói:
“Mẹ, cha đang tìm mẹ kìa. Chỗ này cứ để con lo.”
Mẹ Khương cũng nghe thấy giọng của chị chồng. Vốn dĩ bà cũng không muốn ra mặt. Nghe con trai nói vậy, bà suy nghĩ một lát rồi thở dài nói: “Chuyện của Tĩnh Lan và em gái con, chắc con cũng biết rồi. Nhưng nói cho cùng cũng chỉ là mâu thuẫn nhỏ. Nể mặt cha con, đừng làm quá.”
Nói rồi mẹ Khương đi vào phòng sách. Chuyện đó mới xảy ra được vài ngày, cơn giận trong lòng bà vẫn chưa nguôi. Ăn cơm nhà mình, dùng đồ nhà mình, không ngờ lại mặt dày đến mức muốn cướp cả người đàn ông của em gái mình! Nếu không phải vì quan hệ máu mủ, bà đã cầm chổi đánh cô ta ra khỏi nhà rồi.
Khương Tầm đẩy gọng kính, nét mặt điểm một nụ cười khách sáo mà xa cách. Anh ấy bước ra cửa, khẽ gật đầu: “Bác.”
Nói xong, anh ấy im lặng, ánh mắt lướt qua nhưng không dừng lại ở Trương Tĩnh Lan dù chỉ một giây.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc