Thiên Kim Thật Là Đại Lão Mãn Cấp

Chương 8:

Trước Sau

break


 

Thẩm Tâm Nhu: “Mẹ ơi, hình như đó là chị Thanh Thanh. Trang sức ở đây toàn từ hàng chục triệu trở lên, chị ấy lại không có tiền, làm sao mà mua được chứ? Hay là chị ấy... bán thân để cặp kè với lão già nào đó?”

Mẹ Thẩm cũng nhìn thấy Thẩm Thanh.

Sắc mặt bà ta lập tức trở nên khó coi: “Thật xui xẻo, rõ ràng là đã tìm cho nó một chỗ tốt mà nó không chịu. Chắc chắn là ở dưới quê không chịu được khổ nên tự chạy đến đây bán thân, đúng là làm mất mặt nhà họ Thẩm mình!”

Mẹ Thẩm nghĩ đến việc gần đây gia tộc hàng đầu ở Kinh Thành là nhà họ Lê chủ động tìm đến nhà họ Thẩm để hợp tác. 

Đó là nhà họ Lê đó, việc họ chủ động tìm đến nhà họ Thẩm mong được hợp tác, cho thấy nhà họ Thẩm rất lợi hại, không chỉ nổi tiếng ở Dung Thành mà ngay cả nhà họ Lê ở Kinh Thành cũng biết đến, còn chủ động tìm đến để hợp tác.

Chỉ cần hợp tác này thành công, doanh nghiệp nhà họ Thẩm sẽ không chỉ phát triển ở Dung Thành nữa.

Đến lúc đó, nhà họ Thẩm ở Kinh Thành cũng sẽ là những nhân vật có máu mặt...

Thẩm Thanh đúng là một sao chổi, chỉ vừa mới đuổi cô ra khỏi nhà thôi, thì nhà họ Lê đã chủ động tìm đến để hợp tác rồi.

Nghĩ đến đây, mẹ Thẩm dùng ánh mắt ghét bỏ liếc nhìn Thẩm Thanh, tuyệt đối không thể để nó làm bại hoại danh tiếng nhà họ Thẩm ở Kinh Thành được!

“Thẩm Thanh, cô có biết đây là nơi nào không? Không phải chỗ mà một con nhà quê như cô có thể chi tiêu nổi đâu!”

Thẩm Thanh ngẩng đầu lên, nhìn thấy mẹ Thẩm và Thẩm Tâm Nhu.

Cô Kiểu: Đúng là âm hồn không tán.

Thẩm Thanh nhếch môi: “Các người đến được, tại sao tôi lại không đến được?”

Thẩm Tâm Nhu dùng giọng điệu đầy vẻ tự mãn, nói: “Cửa hàng này phải có hơn chục triệu mới được vào. Chị đừng quên, bây giờ em mới là cô chiêu nhà họ Thẩm, còn bố mẹ ruột của chị chỉ là nông dân ở dưới quê thôi. Đến cả món đồ rẻ nhất ở đây chị cũng không mua nổi.”

Hôm nay mẹ Thẩm mang theo 180 triệu để chọn trang sức đeo trong buổi lễ đính hôn của cô ta và Vân Đình.

Thẩm Tâm Nhu nhanh nhảu nhắc nhở nhân viên cửa hàng: “Chị tôi hoàn toàn không mua nổi đồ của ở đây đâu, các cô đừng lãng phí thời gian giới thiệu cho chị ấy nữa.”

Mẹ Thẩm hất cằm, vừa nói vừa vẫy tay: “Còn không mau đuổi cô ta ra ngoài, một lũ nghèo hèn, nó ở đây làm ảnh hưởng đến tâm trạng mua sắm của chúng tôi đó.”

Nhân viên nhìn Thẩm Thanh người đang đi bên cạnh cô - phu nhân Lê đó, họ cảm thấy hai người vừa đến kia có bị đuôi không?

Đó là phu nhân Lê mà...

Đừng nói là cửa hàng của họ, cả trung tâm thương mại này đều thuộc về nhà họ Lê, ai dám đuổi họ đi chứ.

Nhân viên vừa định mở lời nhắc nhở, ngay giây tiếp theo.

Thẩm Tâm Nhu nhìn thấy Thẩm Thanh đang cầm một mặt dây chuyền hồng ngọc, lòng đầy bất mãn liền trực tiếp giật lấy.

Xoẹt...

Tất cả mọi người trong cửa hàng đều sững sờ.

Mặt dây chuyền hồng ngọc trị giá hàng trăm triệu cứ thế bị giật rơi xuống, và đã tạo thành một vết xước rõ ràng trên nền nhà.

Thẩm Tâm Nhu sững sờ, trong mắt lóe lên vẻ chột dạ.

Cô ta nghĩ: Viên hồng ngọc này chắc đắt lắm nhỉ? Không lẽ bắt cô ta bồi thường à?

Thẩm Tâm Nhu chợt nghĩ, là Thẩm Thanh lấy ra, nếu có bồi thường thì cũng là Thẩm Thanh bồi thường.

Cô ta lập tức đổ vấy: “Sao mà chị bất cẩn thế, đồ vật còn không cầm chắc được.”

Mẹ Thẩm cũng phản ứng lại, trực tiếp đổ vấy tội lỗi lên người Thẩm Thanh.

“Không mua nổi thì đừng có mà nhìn lung tung, bây giờ mày làm hỏng rồi, xem mày bồi thường thế nào.”

Thẩm Thanh đã gặp nhiều người ngu ngốc, nhưng hai người trước mắt này quả thực là ngu ngốc ở một tầm cao mới.

“Mấy người có phải nghĩ người khác đều bị mù không, mặt dây chuyền này là Thẩm Tâm Nhu làm rơi hỏng, muốn tôi gánh tội thay hả?”

Thẩm Thanh chỉ vào camera trên trần nhà: “Các người chắc không biết ở đây có camera giám sát chứ?”

Sắc mặt Thẩm Tâm Nhu hoảng hốt, quả thật đã quên mất trong cửa hàng có camera.

Mẹ Thẩm vẫn muốn dựa vào thân phận để ép Thẩm Thanh thừa nhận là mình làm hỏng.

“Thẩm Thanh, rõ ràng là mày làm hỏng, còn muốn vu khống em gái mày? Trước đây tao đã dạy mày như vậy sao? Nếu bây giờ mày nhận lỗi, tao còn có thể xem xét để mày ở lại Dung Thành, nếu không thì mày cứ ở dưới quê cả đời đi!”


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc