Jasmine nhiệt tình ôm Lê Thanh, Trương Dương Dương ngây người.
Chuyện này… là sao?
Người có quan hệ lại còn quen giám đốc ư???
Hơn nữa giám đốc còn gọi cô ấy là "bảo bối", hai người trông có vẻ có mối quan hệ sâu sắc.
Xong rồi…
Lê Thanh nhướng mày: "Người của cô bảo tôi cút."
Jasmine đột nhiên lạnh mặt: "Ai bảo em cút? Trước đây chị nài nỉ em đến hướng dẫn một chút còn không mời được, ai mà to gan dám bảo em cút?"
Mặt Trương Dương Dương tái mét, đứng sững tại chỗ.
Jasmine liếc nhìn xung quanh, khuôn mặt xinh đẹp mang theo chút tức giận.
Trương Dương Dương cứng rắn đứng dậy: "Giám đốc, tôi, tôi không biết Lê Thanh là bạn của cô…"
"Ngày mai cô không cần đến nữa."
Jasmine phất tay, trực tiếp sa thải Trương Dương Dương.
Trương Dương Dương ngớ người.
"Giám đốc chuyện này thực sự không thể trách tôi được, cô Ưu Ưu có văn phòng riêng, Lê Thanh cũng có văn phòng, cô cũng biết thân phận của cô Ưu Ưu mà."
Trương Dương Dương vô cùng bất mãn, dựa vào đâu mà sa thải cô ta?
Cô ta có làm gì sai đâu?
Dù Lê Thanh là bạn của giám đốc, thì cũng không thể so sánh được với cô chiêu nhà họ Lê!
Jasmine nhìn về phía Lê Ưu Ưu.
Lê Ưu Ưu lại không hề hoảng loạn, mỉm cười duyên dáng: "Giám đốc Jasmine, chuyện này quả thật không thể trách hoàn toàn quản lý Trương, phòng thiết kế thật sự không còn văn phòng trống."
Jasmine đối mặt với Lê Ưu Ưu, thái độ không thay đổi nhiều.
Cô ấy nhận được lệnh từ bà cụ nhà họ Lê, hôm nay có hai cô gái nhà họ Lê sẽ đến Nam Châu nhận việc.
Lê Thanh và Lê Ưu Ưu.
Thì ra "Thanh Thần" tên thật là Lê Thanh…
"Thanh Thần" không phải ở Dung Thành sao, đến Kinh Đô hồi nào vậy? Lại còn có quan hệ với nhà họ Lê?
Jasmine không biết thân phận thật sự của Lê Thanh, họ quen nhau bảy năm trước trong một cuộc thi thiết kế trang sức ở nước ngoài.
"Thanh Thần" đã đánh bại tất cả các đối thủ nước ngoài với ưu thế tuyệt đối, giành giải nhất.
Còn cô ấy thì giành giải mười.
Jasmine luôn coi "Thanh Thần" là thần tượng, chủ động kết bạn với cô, bao nhiêu năm qua cũng coi như đã hòa nhập vào vòng bạn bè của "Thanh Thần".
Jasmine biết "Thanh Thần" không thích tiết lộ thân phận của mình ra ngoài, sợ bị quấy rầy, nên rất hiểu chuyện mà giữ bí mật cho cô.
"Bà cụ Lê đã dặn dò dự án của Lục Thị giao cho hai vị cạnh tranh công bằng, đã là cạnh tranh công bằng thì phải công bằng đến cùng. Văn phòng trống này dành cho Lê Ưu Ưu, còn văn phòng đối diện với văn phòng của tôi sẽ dọn ra cho Lê Thanh."
Văn phòng đối diện với cô ấy, vị trí rộng hơn, tầm nhìn tốt hơn.
Hơn nữa bất cứ lúc nào cô ấy cũng có thể nhìn thấy "Thanh Thần" của mình.
Jasmine nói xong, hỏi ý kiến Lê Thanh: "Bảo bối ơi, em thấy được không?"
Lê Thanh gật đầu: "Được."
Về phần Trương Dương Dương, Jasmine cũng không quên.
"Quản lý Trương làm việc sai sót nghiêm trọng, trừ một tháng hiệu suất."
Trương Dương Dương đau xót đến chảy máu, nhưng không dám nói thêm gì nữa.
Jasmine khoác tay Lê Thanh, đi về phía văn phòng lớn của hai người, chỉ còn lại Lê Ưu Ưu đứng đó một mình đầy ngượng ngùng.
Sau khi Jasmine đi, mọi người mới dám nói chuyện.
"Chuyện gì thế này, xoay chuyển tình thế, cô này không phải cô chiêu nhà họ Lê à, sao giám đốc trông thân thiết với Lê Thanh hơn?"
"Giám đốc còn gọi cô ấy là bảo bối, rốt cuộc cô ấy có lai lịch gì?"
Lê Ưu Ưu âm trầm nhìn theo bóng lưng hai người.
Nam Châu có cuộc họp buổi sáng, Jasmine đã thông báo trong cuộc họp rằng dự án hợp tác giữa Nam Châu và Lục Thị sẽ được giao cho Lê Thanh và Lê Ưu Ưu.
Quản lý phòng thiết kế Lưu Hân Nhữ: "Giám đốc, dự án hợp tác với Lục Thị này quá khó, giao cho người mới quá mạo hiểm."
Jasmine nhếch khóe môi đỏ mọng, thản nhiên nói: "Đây không phải là người mới bình thường, giao cho họ tôi rất yên tâm."
Nói chính xác hơn là giao cho Lê Thanh rất yên tâm.
"Thanh Thần" ra tay, không có hợp tác nào không giành được!
"Dự án Đặc khu kinh tế miễn thuế trên đảo đã được Lục Thị đầu tư hàng trăm tỉ, số lượng công ty trang sức muốn vào đảo không đếm xuể, trừ khi cậu Lục gật đầu, nếu không chúng ta rất khó cạnh tranh với Qing, nhưng hành tung của cậu Lục bí ẩn, cơ hội gặp được anh ấy quá khó, chúng ta thật sự có thể giành được không?"
Lê Ưu Ưu đứng dậy: "Tôi quen cậu Lục, tôi có cách biết anh ấy ở đâu, Giám đốc Jasmine giao tài liệu dự án cho tôi đi."
"Không hổ là cô Lê, ngay cả hành tung của cậu Lục cũng biết!"
"Ưu Ưu quen cậu Lục, Nam Châu chẳng phải có hy vọng giành được hợp tác sao."
Những người khác nhìn Lê Ưu Ưu ít nhiều cũng có chút ngưỡng mộ.
Jasmine không mảy may bận tâm: "Tôi sẽ gửi tài liệu cho cả hai cô, phần còn giao lại cho hai cô."
Lê Thanh nhìn Lê Ưu Ưu giả vờ.
Quen cậu Lục?
Mấy ngày trước, không biết ai bị Lục Lệ Viêm vả mặt tại bữa tiệc.