Nghe vậy, Thẩm Thanh mới để ý... Chiếc xe cũ nát kia thực ra là một chiếc xe cổ hiệu Maybach, hơn nữa còn là phiên bản giới hạn toàn cầu.
Thoáng chốc, Thẩm Thanh bỗng cho rằng, gia đình ruột của cô dường như không hề "tồi tệ" như nhà họ Thẩm vẫn nói.
"Bố mẹ tôi đâu?" Cô nhìn quanh nhưng không thấy ai khác.
"Cô chủ nhỏ, tôi họ Vương, là tài xế nhà cô, cô có thể gọi tôi là lão Vương. Ông chủ và bà chủ vốn định đích thân đến đón cô, nhưng bà cụ vì quá xúc động khi biết tin cô được tìm thấy nên đã lâm bệnh, chỉ đành để tôi đến đón cô trước."
Đôi mắt Thẩm Thanh ánh lên vầng sáng, khẽ gật đầu: "Được, vậy đi thôi."
"Khoan đã," tài xế nói rồi quay lại mở cốp xe.
"Trước khi đi, ông chủ và bà chủ có chuẩn bị vài món quà, coi như thay lời cảm ơn gửi đến nhà họ Thẩm, đã nuôi dưỡng cô chủ nhỏ suốt hai mươi ba năm."
Chiếc xe cổ lâu ngày không dùng, gió lại lớn, bụi bay mịt mù, trong vô cùng bừa bộn.
Ba người nhà họ Thẩm vừa bước ra đã cau mày tỏ vẻ chán ghét.
Thẩm Tâm Nhu lần đầu thấy một chiếc xe "phế phẩm" như vậy, khinh bỉ nghĩ: Chắc là kéo từ bãi rác về đây, còn không thuê nổi nổi ô tô tử tế, lại lôi đâu ra cái xe hỏng này... Mà cũng đúng thôi, người từ nông thôn hẻo lánh thì lấy đâu ra tiền thuê xe sang. Dù sao, bố mẹ ruột của Thẩm Thanh cũng chỉ là nông dân nghèo, hoàn toàn khác một trời một vực với bố mẹ cô ta, những người thuộc giới thượng lưu ở Dung Thành.
Mẹ Thẩm cũng không hề che giấu sự ghê tởm trong mắt, còn lùi lại vài bước, sợ bị "dính mùi nghèo".
Người đàn ông kia bụi bặm, bàn tay dính đầy bùn đất, trông chẳng khác gì vừa làm đồng xong.
Chắc chắn trên người còn mùi mồ hôi, chỉ nghĩ đến thôi, bà ta đã thấy buồn nôn.
Dù sao bố Thẩm cũng là người biết giữ thể diện, ngoài mặt vẫn cố giữ vẻ bình thản.
Nhưng nhìn người đàn ông lớn tuổi ấy đối xử cung kính với Thẩm Thanh như vậy, ông ta ngẫm nghĩ: Chắc đây chính là "người bố nghèo hèn" của cô ta. Một nông dân thì không đáng xấu hổ, nhưng lại đi lôi từ bãi rác ra cái xe cũ nát này để phô trương thì thật mất mặt. Chẳng khác nào làm bẩn cả cảnh quan bên ngoài biệt thự.
Lúc đến, tài xế vì vội mà bị trượt chân trên bãi cỏ, mưa lại mới tạnh, nên tay dính đầy bùn, làm cả hộp quà cũng bị lấm bẩn.
"Ông Thẩm, đây là tấm lòng của chúng tôi... mong hãy nhận lấy, coi như để cảm ơn hai mươi ba năm ông đã nuôi dưỡng cô ấy."
Bố Thẩm liếc nhìn hộp quà dính bùn.
Một nông dân thì có thể tặng gì quý chứ?
Chắc chỉ vài món nông sản, lại còn cố nhét vào hộp đẹp cho ra vẻ...
Dù nghĩ thế, ông ta vẫn giữ vẻ khách sáo: "Không cần đâu, quà cáp làm gì, mời anh đi cho."
Mẹ Thẩm cũng bĩu môi khinh bỉ, cái hộp bẩn thỉu như thế, có thể đựng nổi thứ gì ra hồn sao? Nhà họ Thẩm mình không cần mấy món nông sản ấy.
Tài xế do dự... vì trước khi đi, ông chủ đã dặn kỹ phải mang theo.
Trong hộp có 23 căn nhà phố thương mại, 23 biệt thự, 23 món trang sức cao cấp, 23 chiếc xe sang, 23 củ nhân sâm ngàn năm, cùng một tấm thẻ ngân hàng, trong đó có 230 triệu.
Tất cả là để cảm ơn nhà họ Thẩm đã nuôi dưỡng cô suốt 23 năm qua.
"Ông Thẩm, thật sự ông không muốn nhận sao?"
Bố Thẩm phất tay, giọng mất kiên nhẫn: "Nhà họ Thẩm chúng tôi không thiếu mấy thứ đó. Mau đi đi."