Thiên Kim Thật Là Đại Lão Mãn Cấp

Chương 24: Kiếm mấy tỷ

Trước Sau

break

Thẩm Tâm Nhu gọi điện cho Vân Đình.

Vừa bắt máy, giọng cô ta như chảy nước, nói: “Anh Vân Đình ơi, hu hu anh có thể giúp em không…”

Nghe thấy giọng nói yếu ớt đang khóc của người bên kia, Vân Đình lập tức bùng nổ ý muốn bảo vệ, đáp: “Tâm Nhu đừng khóc, anh đến ngay đây!”

Nửa tiếng sau, Vân Đình đến nhà họ Thẩm.

Thẩm Tâm Nhu nhìn thấy anh ta thì vành mắt đỏ hoe, dáng vẻ yếu ớt dễ khơi dậy lòng bảo vệ của đàn ông.

“Anh Vân Đình ơi, chỉ có anh mới có thể giúp em… chị ấy…”

Nói được một nửa, Thẩm Tâm Nhu cố ý không nói tiếp.

Vân Đình hừ lạnh: “Cô ta lại bắt nạt em phải không? Rõ ràng em mới là cô chiêu nhà họ Thẩm, cô ta đã hưởng thụ hai mươi năm cuộc sống sung sướng không thuộc về mình, bây giờ còn có mặt mũi xuất hiện!”

Chưa tìm hiểu kỹ chuyện gì, anh ta đã khẳng định là Thẩm Thanh bắt nạt Thẩm Tâm Nhu.

Anh ta cúi đầu dịu dàng an ủi Thẩm Tâm Nhu.

“Cô ta làm gì em? Có anh ở đây, em không cần sợ.”

Thẩm Tâm Nhu cuối cùng cũng mỉm cười.

Cô ta chỉ cần giả vờ đáng thương thôi, Vân Đình lập tức đau lòng.

Không như mấy người đàn ông nhà họ Lê…

Nhìn thấy vẻ mặt tức giận của Vân Đình, Thẩm Tâm Nhu yên tâm hơn nhiều.

Ít nhất người Vân Đình thích là mình!

Cho dù Thẩm Thanh có trở thành cô chiêu nhà họ Lê thì sao chứ, Vân Đình vẫn chỉ thích cô ta.

Thẩm Tâm Nhu hận Thẩm Thanh tận xương.

Bởi vì cô ta cho rằng Thẩm Thanh đã cướp đi cuộc sống con nhà giàu vốn thuộc về cô ta, hại cô ta lớn lên trong một gia đình nghèo khó.

Một cô gái đoan trang, thùy mị nết na, luôn luôn giữ vẻ thản nhiên, bình tĩnh.

Đó là hình ảnh Thẩm Tâm Nhu tưởng tượng về chính mình, nếu cô ta lớn lên ở nhà họ Thẩm, vậy thì bây giờ cô ta chắc chắn sẽ là người phụ nữ đoan trang, thùy mị nết na đó.

Vì vậy, khi cô ta nghe nói Thẩm Thanh có một ông chồng tương lai là thanh mai trúc mã, cô ta đã nảy sinh ý đồ.

Cô ta chính là ghen tị với Thẩm Thanh!

Thẩm Tâm Nhu nép vào lòng Vân Đình, yếu ớt như cây tơ hồng, nhưng đáy mắt lại tràn đầy nham hiểm.

Cô ta cố ý nói mơ hồ, không kể cho Vân Đình biết thân phận thật  của Thẩm Thanh.

“Chị ấy đã quyến rũ người nhà họ Lê, phá hoại hợp tác giữa hai nhà Thẩm Lê, bây giờ công ty đang gặp chút khó khăn về tài chính… anh Vân Đình, tất cả là vì em quá thích anh, chị ấy mới ghi hận như vậy…”

Vân Đình nhíu mày, vẻ mặt hiện lên sự khinh bỉ.

Trước đây anh ta từng có thiện cảm với Thẩm Thanh, nhưng Thẩm Thanh lại cố tỏ ra lạnh lùng, không thèm để ý đến anh ta.

Bây giờ phượng hoàng sa cành, chẳng phải cũng đành bò lên giường đàn ông nhà họ Lê, uốn éo làm nũng đó thôi.

Vân Đình không nghĩ ngợi gì: “Chuyện này có gì khó, gần đây Vân Thị có một dự án xây dựng, lát nữa anh sẽ bảo người gửi hợp đồng cho bác trai.”

Biệt thự nhà họ Lê.

Lê Thần Niên vừa nói muốn tổ chức tiệc cho con gái, vô số món đồ xa xỉ đã được chuyển vào cổng nhà họ Lê.

Điện thoại của Thẩm Thanh nhấp nháy vài cái.

[Đại lão à khi nào ra sản phẩm mới vậy?]

[Hôm nay cùng một lúc, có một đại gia đặt mấy chục món trang sức đó, cửa hàng không đủ hàng luôn! Đại lão chỉ cần vẽ vẽ cũng hái ra tiền!]

Thẩm Thanh đã rất lâu không vẽ rồi.

Những thiết kế cô tùy tiện vẽ ra đều trở nên cực kỳ hót, trong một tháng ra nhiều tác phẩm như vậy, mà lại bán hết rồi sao?

Thẩm Thanh suy nghĩ một chút: "Tháng sau đi."

Bên kia nhận được câu trả lời thì giọng điệu vui vẻ khôn xiết.

[Ok nhé, có lời này của lão đại là tôi yên tâm rồi!]

Đồng thời, vài chiếc xe thương mại xuất hiện trước biệt thự nhà họ Lê.

Các loại đồ xa xỉ chất đầy phòng khách.

Thẩm Thanh được gọi đến phòng khách, vừa nhìn đã thấy những nhãn hiệu quen thuộc.

Thì ra bố mẹ cô chính là vị đại gia đã mua mấy chục món đồ đó…

Cô ước chừng, những món đồ cao cấp của Qing có giá từ hàng trăm triệu trở lên.

Vậy là cô đã kiếm được của bố mẹ mình ít nhất vài tỷ, Thẩm Thanh hiếm khi có chút lương tâm: “Con không mấy khi đeo trang sức, mấy thứ này trả lại đi ạ.”

Lâm Nhã Quân kéo cô lại xem: “Con gái nhà ai mà không thích những thứ này chứ, con đừng lo, nhà mình có tiền, con thích cái nào thì giữ lại cái đó.”

Edit: Bà có cần thêm con gái không ạ… mlem mlem

Biết con gái đã phải chịu nhiều khổ cực, nên trong lòng bố mẹ Lê dù đối xử tốt với cô đến mấy cũng cảm thấy chưa đủ, hận không thể đặt cả thế giới vào tay con gái.

Lê Thần Niên gật đầu: “Nếu không thích thì cứ bảo họ mang cái mới đến.”

Con gái ông thật là hiểu chuyện.

Lê Ưu Ưu vừa đến cổng biệt thự, đã thấy những chiếc xe thương mại xếp hàng dài và tiếng ồn ào bên trong.

Cô ta hỏi dì Trương: "Dì Trương, cậu mợ đang làm gì mà ồn ào vậy ạ?"

Dì Trương lộ vẻ do dự.

Lê Ưu Ưu nhíu mày, có dự cảm không lành.

Quả nhiên nghe dì Trương nói: "Ông bà chủ đang chọn quần áo và trang sức cho cô Thanh Thanh để dự tiệc."

Khóe miệng Lê Ưu Ưu chợt trễ xuống, tâm trạng vốn đã u uất càng thêm nặng nề.

Lê Thần Niên rất bận, dù cô ta có cố gắng lấy lòng đến đâu, ông cũng không mấy khi quan tâm đến cô, giờ con gái ruột trở về lại đích thân sắp xếp cả những chuyện nhỏ nhặt này…

Có lẽ thấy sắc mặt Lê Ưu Ưu quá tệ, dì Trương tốt bụng an ủi: “Cô Ưu Ưu, ông bà chủ vẫn rất quan tâm cô. Cô Thanh Thanh vừa về, ông bà chủ thấy áy náy nên mới bù đắp gấp đôi cho cô ấy thôi, thời gian còn dài mà.”

Đúng vậy, ngày tháng còn dài…

Cô ta luôn có thể tìm được cơ hội để đuổi Thẩm Thanh đi!

Lê Ưu Ưu bình tĩnh lại, đi vào phòng khách.

Ban đầu cô cứ nghĩ chỉ là để nhãn hàng mang vài bộ quần áo về thử, nhưng khi Lê Ưu Ưu nhìn thấy những món đồ xa xỉ phủ kín cả phòng khách biệt thự, vẻ mặt cô ta trở nên khó coi hơn.

Họ quá thiên vị rồi!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc