“Cậu Lục, rốt cuộc là chuyện gì khiến cậu đột nhiên muốn theo tớ về nhà?”
Trong chiếc Rolls-Royce Phantom đang lướt đi trên đại lộ, Lê Trác vắt chéo chân, nghiêng đầu nhìn người đàn ông ngồi đối diện, ánh mắt anh ấy đầy ẩn ý hỏi..
Đây quả thực là chuyện hiếm thấy.
Nhà họ Lục là gia tốc giàu nhất của giới thượng lưu Kinh Thành (Hơn cả nhà họ Lê), được coi là đứng ở đỉnh cao kim tự tháp quyền lực.
Dù nhà họ Lê cũng được xem là gia tộc trâm anh thế phiệt, so với nhà họ Lục vẫn chênh lệch một bậc.
Nghe nói, ông cụ Lục từng là thủ trưởng quân khu, một người vừa có nền tảng chính trị lẫn thế lực ngầm; sau vì tình yêu với vợ mà rời khỏi quân đội, chuyển sang kinh doanh, sáng lập nên Tập đoàn Lục Thị.
Mà người kế thừa hiện tại - Lục Lệ Viêm, lại càng là truyền kỳ trong truyền kỳ.
Từ khi tiếp quản, anh không chỉ mở rộng phạm vi thương nghiệp của Lục Thị, mà còn lập riêng một trung tâm nghiên cứu quốc phòng, chế tạo hàng loạt vũ khí tối tân được quân đội mua đứt toàn bộ.
Giới thương trường từng nói: “Một lời của cậu Lục, có thể định đoạt sinh tử của một doanh nghiệp.”
Lục Lệ Viêm vốn trầm lặng lạnh nhạt, người muốn gặp anh nhiều không kể xiết, nhưng những ai thực sự có tư cách diện kiến thì đếm trên đầu ngón tay.
Lê Trác chính là một trong số đó, năm năm trước, anh ấy từng giúp Lục Lệ Viêm trong vụ chiến dịch hacker quốc tế, từ đó hai người mới kết giao thành bạn.
Năm năm quen biết, đây là lần đầu tiên Lục Lệ Viêm chủ động đến nhà họ Lê, cũng không trách Lê Trác phải cảnh giác.
“Thật kỳ lạ, những thứ mà người khác bỏ cả núi tiền cũng chẳng mời nổi cậu Lục, nhà tôi có gì đáng để cậu đích thân đến chứ?” Lê Trác chống cằm, giọng vừa trêu chọc vừa dò xét.
“Trước giờ cậu chẳng bao giờ nói muốn ghé nhà tớ…. để tớ đoán thử nhé…”
Một tia nghi ngờ vụt qua trong mắt anh ấy, đột nhiên cảnh giác hẳn lên: “Cậu không phải định cướp em gái tớ đấy chứ?”
Lục Lệ Viêm hơi nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên, hiện ra vẻ lạnh nhạt: “Cậu nghĩ tớ hứng thú sao?”
Lê Trác nhớ đến cô em gái nổi tiếng “gây chuyện” trong nhà họ Lục, không khỏi gật đầu tỏ vẻ hiểu: “Ờ… cũng đúng.”
Khi xe vừa rẽ vào cổng biệt thự, Lê Trác liền thấy trước bậc thềm có một cô gái nhỏ đang ngồi xổm, tay cầm chiếc điện thoại cũ kỹ, dường như đang gọi điện.
Cô mặc váy trắng dài, mái tóc đen óng rủ xuống vai, dáng ngồi đơn giản nhưng lại mang theo một vẻ dịu dàng khiến người ta phải ngoái nhìn.
Chỉ là… chiếc điện thoại cũ trong tay cô có vẻ là loại máy mà người già hay dùng.
Lê Trác nhíu mày, ra hiệu cho tài xế dừng xe.
Cửa xe mở ra, anh ấy bước xuống, ánh mắt dừng trên chiếc điện thoại đã tróc sơn của cô.
Em gái mình… nghèo đến mức phải dùng thứ này à?
Anh ấy khẽ chau mày, trong lòng dấy lên chút xót xa.
“Thanh Thanh.”
Cô người đang dùng điện thoại chuyên dụng của tổ chức hacker để nói chuyện với đồng nghiệp, Thẩm Thanh bỗng sững lại một giây, phản ứng cực nhanh… lập tức cúp máy, rồi thong thả quay đầu.
Người đàn ông trước mặt mặc vest xanh đậm được cắt may hoàn hảo, tóc chải gọn, mặt mày sắc nét như tạc.
Khí chất ấy khiến người ta chỉ cần nhìn liền biết thân phận không tầm thường.
Cô đoán, đây hẳn là anh cả Lê Trác.
Thẩm Thanh bình tĩnh cất điện thoại vào trong túi.
“Anh là anh cả của em.” Lê Trác hơi mỉm cười tự giới thiệu.
Thẩm Thanh gật đầu, trên mặt cũng không có vẻ gì là ngạc nhiên, nói: “Dạ, chào anh cả.”
Lê Trác tưởng cô còn xa lạ, không ngờ lại được nghe gọi “anh cả” nhẹ nhàng, trong trẻo.
Thẩm Thanh rất đẹp, đặc biệt là đôi mắt màu trà, rất dễ mê hoặc người khác, khiến người ta lầm tưởng rất ngoan, Lê Trác cũng không ngoại lệ, anh ấy thẩm nghĩ: Cô em gái này… thật ngoan.
Ánh mắt Lê Trác dịu đi, nhưng khi thấy chiếc điện thoại cũ, anh ấy bỗng thấy áy náy, nói: “Anh chưa chuẩn bị quà gặp mặt, vậy cho em chút tiền tiêu vặt nhé.”
Anh ấy khựng lại một chút, chiếc điện thoại "cục gạch" kia có thể lên mạng sao?
Anh ấy nghĩ một chút, rồi lo lắng hỏi thêm: “Em chắc là bình thường dùng tiền mặt, phải không? Vậy anh rút cho em 3 tỷ 6 nhé.”
“Không cần.”Giọng nói trong trẻo nhưng dứt khoát, cắt ngang câu nói của anh ấy.
Lê Trác ngẩn ra: “Em... không muốn à?”
Vừa dứt lời, một mã QR được đưa tới trước mặt anh.
Thẩm Thanh mỉm cười lấy ra chiếc điện thoại của hãng Apple mà cô thường dùng: "Cảm ơn anh cả, chuyển khoản là được rồi."
Còn chiếc điện thoại bảo mật chuyên dụng cho hacker kia, cô chỉ dùng khi liên lạc với đồng nghiệp.
Trong xe thoáng yên lặng ba giây, rồi một tràng cười trầm khẽ bật ra từ phía đối diện.
Lê Trác cũng bật cười, vẻ bất đắc dĩ nhưng lại đầy thích thú.
Anh ấy không giận, trái lại còn thấy cô em gái này… thú vị hơn mình tưởng.
Anh quét mã, và ngay sau đó “Ting”
Thẩm Thanh nhận được thông báo chuyển khoản 3 tỷ 6.
Cô khẽ liếc vào trong xe.
Bóng dáng người đàn ông bên trong chỉ lộ nửa người, cánh tay rắn chắc, cổ tay mang chiếc đồng hồ phiên bản giới hạn toàn cầu, khí thế lạnh lùng khó dò.
“Anh ấy cũng là anh em sao?”
Lê Trác thoáng nhìn theo ánh mắt cô, thấy người ngồi trong xe, lập tức đáp: “Không. Không liên quan. Đừng để ý tới cậu ấy.”
Nhận ra em gái nhìn Lục Lệ Viêm lâu hơn mình, trong lòng anh ấy lại dâng lên một cơn khó chịu.
Lục Lệ Viêm thu ánh mắt, giọng trầm khàn như cát nghiền: “Không cần vào nữa. Đi thôi.”
“Ơ? Không phải cậu cứ nhất định đòi theo tớ về à?”
“Không cần thiết.” Một câu gọn lỏn, lạnh như băng.
Ngay sau đó, anh ra lệnh: “Quay xe.”
Chiếc Phantom lặng lẽ rời khỏi biệt thự, chỉ còn tiếng động cơ trầm thấp vang vọng trong gió.
Thẩm Thanh vẫn đứng nơi bậc thềm, nhìn theo chiếc xe khuất dần, cũng không nhìn rõ được gương mặt người đàn ông ngồi trong xe, cô thấy hơi tiếc vì không biết có đẹp trai không.