Thiên Kim Thật Dựa Vào Livestream Huyền Học Phi Thăng Rồi

Chương 6

Trước Sau

break
Sửa đi sửa lại mấy lần vẫn không nắn về được, ý thức thế giới càng ngày càng suy yếu, cuối cùng đành chọn gọi nàng quay lại giúp đỡ.

Bất lợi là nàng phải tu luyện lại từ đầu.

Lợi ích là có ý thức thế giới đứng ra bảo đảm: chỉ cần thế giới chưa diệt, nàng sớm muộn cũng có thể phi thăng.

Tâm trạng Lộc Minh Vi có chút phức tạp.

Mà điều khiến nàng càng rối hơn là luồng linh khí đang chảy trong cơ thể. Đám linh khí vừa mới ùa vào ấy như tìm được đường về nhà, tự nhiên chảy dọc kinh mạch. Dưới sự dẫn dắt của ý niệm, chúng ngoan ngoãn chạy khắp toàn thân, cuối cùng hội tụ hết về đan điền.

Lộc Minh Vi chợt nhớ lúc mới vào Linh Hư Môn, sư phụ và các trưởng bối từng ân cần dạy bảo: trên đường tu luyện, kỵ nhất là bỏ dở giữa chừng và nóng vội đốt cháy giai đoạn. Chỉ có chịu được khổ công hơn người, mới đắp được nền móng vững chắc.


Đương nhiên, sau đó Lộc Minh Vi liền chạy đi học Thiên Cơ.

Môn Thiên Cơ là nghịch thiên mà làm, tu luyện cực nhanh, nhưng lôi kiếp thì tàn khốc. Từ xưa đến nay, lên được Đại Thừa kỳ đã là cực hạn; chuyện vượt lôi kiếp mà phi thăng đến giờ chưa từng nghe thấy, đúng như lời các trưởng bối Linh Hư Môn nói.

Mà hiện giờ…

Sắc mặt Lộc Minh Vi trở nên khó tả, thậm chí có chút lúng túng.

Được Thế giới ý thức nâng đỡ, tốc độ tu luyện của ta còn nhanh hơn trước? Chỉ một đêm đã từ Luyện Khí lên Trúc Cơ? Tốc độ này e phá sạch mọi kỷ lục mất?

Chỉ vì ta đổi vận mệnh của một người bình thường thôi mà…

Lộc Minh Vi líu lưỡi, nhảy từ mái nhà xuống, rơi xuống đất nhẹ như không tiếng động.

Nàng ngửa đầu nhìn tòa nhà phía sau.

Đây là di sản dưỡng phụ mẫu để lại. Từ ngày nàng rời đi, chưa từng quay về.

Tầng một là gian tiệm xem mệnh.

Tầng hai và tầng ba là chỗ ở.

Lộc Minh Vi đẩy cửa bước vào, ngắm nhìn mọi thứ vừa quen vừa lạ.

Thế giới ý thức khẽ hỏi: “Ngươi tính làm sao bây giờ?”

Lộc Minh Vi nhìn quanh bốn phía: “... Ngô, xem mệnh thôi?”

Thế giới ý thức hoàn toàn chán nản: “Xem mệnh?”

Lộc Minh Vi sờ cằm: “Chẳng lẽ đi gõ cửa nói người ta đầu óc có vấn đề? Yên tâm đi, đây là nghề cũ của ta.”

3 ☪ 

◎ Người có duyên ◎

Lộc Minh Vi tràn đầy tự tin.

Chẳng qua mới ba ngày, nàng đã gặp cú vấp nghề nghiệp đầu tiên!

Con hẻm này nằm ở rìa khu náo nhiệt…

Từ ngoài đường lớn nhìn vào, chỉ thấy một con ngõ đen như mực, vì thế hầu như chẳng có người lạ đi qua.

Người qua lại nhiều nhất là hàng xóm sống trong hẻm.

Họ thường sẽ giật mình khi thấy quán xem mệnh mở lại. Đến khi nhận ra người trông quán là Lộc Minh Vi, họ bèn vừa giận vừa tiếc: “Tiểu Vi a, ngươi đừng học theo phụ mẫu ngươi nha!”

“Chúng ta không thể mê tín!”

“Xem mệnh toàn là lừa người!”

“Cũng không thể nói là lừa người…”

“Vợ chồng nhà họ Lộc còn nói nhận nuôi Vi Vi, sau này ắt phát tài chứ! Ngươi nhìn xem bây giờ… Ai da ta đang nói cái gì thế? Dù sao cũng không được lừa người!”

“Đừng nói vậy, không thấy Vi Vi đang buồn à?”

“Tiểu Vi, ngươi là sinh viên đại học Quế Thành, sau này tiền đồ rộng mở, ngàn vạn lần đừng làm mấy chuyện gạt người như thế!”

“Đúng đúng, đừng mở cái này.”

“Nếu ngươi có khó khăn thì nói với chúng ta… nói với khu phố cũng được mà!”

Nếu không phải Lộc Minh Vi kịp thời nói mình chỉ mở cửa tạm để tưởng nhớ cha mẹ, e là đã có hàng xóm gọi thẳng cho khu phố, mời nhân viên khu phố thậm chí cả cố vấn của đại học đến khuyên bảo nàng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc