Thiện Diên Lộc Minh

Chương 5: Bắt bẻ

Trước Sau

break

Chương 5: Bắt bẻ

Con buôn buôn bán thú quý xoa xoa tay, trên mặt là đều là dáng tươi cười nịnh nọt, "Đây là đương nhiên, Vương gia đã phân phó, ŧıểυ nhân tất nhiên là phải làm được thoả đáng! Chiếu theo yêu cầu của Vương gia, ŧıểυ nhân tìm tới năm con mèo cái nhỏ màu trắng vừa cai sữa." Vị Vương gia này là nhân vật không dễ dọa dẫm, đây đã là lần thứ ba hắn đến rồi, nếu không có thân phận cao quý của hắn, cùng với tiền thuê cũng nhiều, gã con buôn thật đúng là không muốn làm cuộc làm ăn này nữa.

Nam nhân gập thân thể cao lớn xuống, không quan tâm ngồi xổm trước lồng sắt, nhìn chằm chằm vào năm con mèo nhỏ đã cai sữa, trên người mấy con mèo con còn có mùi tanh sữa, cá tính hoạt bát gần gũi với con người, thấy có người tới gần, từng con một kêu meo meo, chen lấn lảo đảo đi qua.

Lộc Minh không có ý định sờ chúng nó, hắn mang theo ánh mắt bắt bẻ dừng trên người năm nhóc con này, nhìn trái xem, nhìn phải xem, dù sao vẫn không quá thoả mãn.

"Vương gia, cách thời gian về kinh chỉ còn năm ngày, hay là ngài chọn ngay một con đi, không có thời gian để lãng phí đâu." Người mở miệng chính là một thanh niên mày rậm mắt to, trên lông mi bên trái có một cái sẹo dữ tợn, đó là thương tích do ngăn cản ám khí cho Lộc Minh tạo thành.

Úy Âm vốn là một hoạn quan nhỏ trong nội cung, khi còn bé luôn bị bắt nạt sỉ nhục, gầy gò như giá đỗ, vậy nhưng lại có diện mạo rất thanh tú.

Có một lần lão thái giám trong cung đang muốn dâm loạn, trùng hợp bị Lộc Minh gặp phải, Lộc Minh đưa hắn đến bên người mình.

Lộc Minh cứ ngại Úy Âm tay chân vụng về, nhưng hết lần này tới lần khác chính là Úy Âm này lấy tính mạng bảo vệ hắn vào thời điểm gặp phải nguy nan, từ đó về sau Lộc Minh để cho Úy Âm ở bên cạnh mình, bây giờ Úy Âm cũng coi như đã có triển vọng, trên chiến trường giết địch vô số, được chức quan võ lục phẩm, đã thành thị vệ theo bên mình của Lộc Minh.

"Đồ vật tìm cho nàng, không thể qua loa." Lộc Minh nhíu nhíu mày, đứng thẳng người, dặn dò một câu với con buôn thú quý, “Tìm tiếp một đám nữa.”

Con buôn thú quý không ngừng kêu khổ trong đầu, nhưng trên mặt chỉ có thể chồng chất tươi cười như trước, "Vâng, ŧıểυ nhân sẽ tìm cho Vương gia một lần nữa, chỉ là ŧıểυ nhân không biết Vương gia còn có yêu cầu gì khác hay không?" Mèo cái con màu trắng xinh đẹp nhất trong toàn bộ vùng biên giới phía Bắc có thể tìm được cũng đều đã hiến đến trước mắt vị này, vậy mà vị này vẫn là chẳng mấy hào hứng, hứng thú rã rời.

Hắn thật sự không biết rốt cuộc vị này không vừa lòng ở đâu.

Lộc Minh suy nghĩ một chút, đáp lại như thế. “Phải có sinh mạng lực, nhìn thì đáng yêu dễ thương, trên thực tế lại ngang ngược cố chấp.”

Lúc này con buôn thú quý đúng là hoàn toàn ngây ra rồi, vị con buôn này là người Ngột Nhĩ Mông (Mông Cổ), từ thế hệ của ông nội đã chuyên kinh doanh kỳ trân dị thú, bây giờ hắn tuổi trên năm mươi, năm mươi năm đến nay hắn từng nhìn, từng qua tay quá nhiều loại thú, nghe qua các loại yêu cầu kỳ quái, nhưng không có một yêu cầu nào làm hắn bối rối hơn so với yêu cầu hiện tại.

Thật sự là quá phù phiếm rồi!

Hắn có thể tìm được mèo mắt vàng, mèo chỉ có một chấm đen, mèo có đồng tử mắt khác nhau, nhưng... Có sinh mạng lực, đáng yêu lại ngang ngược là điều kiện gì chứ!

Cũng quá không rõ ràng!

Nếu như là khách hàng khác đề xuất loại yêu cầu này, người Ngột Nhĩ Mông hắn đại khái đập bàn không làm, nhưng nam nhân ở trước mắt hắn là thần thủ hộ của vùng biên giới phía Bắc.

Gã Ngột Nhĩ Mông thu lại bực bội trong lòng, trên mặt mang một dáng tươi cười nịnh nọt, “Vâng, vâng, để đó cho ŧıểυ nhân, nhất định làm cho Vương gia thoả mãn”

Cúc cung, cong eo, gã Ngột Nhĩ Mông tự mình đưa Lộc Minh rời đi.

"Meow "

Thời điểm trước khi đi, một âm thanh hơi hung hãn thu hút sự chú ý của Lộc Minh, Lộc Minh giữa đường quay lại trước nơi phát ra thanh âm, trước mắt là một vật thể bị vải bông dày đặc phủ ở bốn phương, thanh âm bắt đầu truyền đến từ phía sau vải bông.

Hẳn phía sau vải bông là lồng thú hoặc là rương thú gì đó.

"Nơi đây là cái gì?" Lộc Minh hỏi.

Gã Ngột Nhĩ Mông nhìn một cái, lúc này tựa hồ mới nhớ tới còn có cái này, "Bẩm Vương gia, đây là con hổ trắng con thợ săn đưa tới bán." Hắn vừa nói, vừa kéo vải bông ra, "Hổ con không dễ nuôi dưỡng, hổ mẹ đã mất tăm tích, hẳn sống không lâu được." Là do da lông hổ trắng quá hi hữu, vì vậy hắn mới lưu nhóc con này lại, đã hai ngày chưa cho ăn rồi, đợi đến lúc hơi thở vừa đứt, chính là một tấm da tốt, làm khăn lót bàn cũng đẹp.

Lộc Minh xốc tầng vải bông này lên, con hổ con phía dưới thấy ánh sáng, phát ra âm thanh gầm gừ về phía hắn.

Đáng yêu, ngang ngược có sinh mạng lực.

Rất giống chủ nhân tương lai của nó.

Lộc Minh đã hài lòng.

"Lấy nó đi." Trên khuôn mặt nghiêm túc lạnh lùng của Lộc Minh cuối cùng hiện lên tươi cười.

“Ông nội của ta ơi! Đây chính là hổ con đấy! Không phải mèo, vạn nhất làm quận chúa bị thương, vậy biết làm sao mới tốt.”

"Quận chúa?" Lộc Minh nhướng lông mi.

"Là Chuẩn Vương Phi." Úy Âm thông minh, lập tức đổi giọng.

Lộc Minh đã hài lòng, hắn vỗ vỗ đầu vai Úy Âm, “ŧıểυ súc sinh này giao cho ngươi đấy, nếu chẳng may thời điểm sinh nhật Vương Phi, quà tặng không được đưa đến tay, bổn vương sẽ chỉ hỏi ngươi.”

Vương Phi!

ŧıểυ cô nương người ta rõ ràng không có ý tứ đó.

Úy Âm cảm thấy xấu hổ vì Vương gia ảo tưởng nhà mình, cũng cảm thấy bối rối vì yêu cầu vô lý của hắn, nhưng cuối cùng hắn một chữ cũng không nói, dù sao Lộc Minh cũng là ân nhân của hắn.

Dù sao, lòng dạ Lộc Minh vẫn luôn rất đau khổ.

Nếu như có thể nịnh nọt ŧıểυ cô nương kia, điều này cũng là một chuyện tốt.

Lộc Minh đã đi xa, ngoại trừ trên chiến trường, Vương gia này rất tùy tiện, không tỉ mỉ một chút nào.

Sau khi Úy Âm thanh toán một số lớn ngân lượng, mang theo một cái lồng sắt nhỏ, bên trong là con hổ con đói bụng đến ngất đi, con hổ con ngáy rầm rì, Úy Âm hít một hơi thật lớn, đi chỗ buôn dễ dắt một đống dê còn đang có sữa, “Đừng rầm rì nữa, sống sót, về sau mày được hưởng phúc đấy.”

"Grừ!" Chú hổ con nãi hung kêu một tiếng, biểu lộ bản lĩnh, răng hổ đỏ thẫm như vỏ sò đỏ, một chút lực sát thương cũng không có.

Nãi hung: một từ phổ biến trên Internet, chỉ vẻ ngoài tức giận của một chú chó con mềm mại và dễ thương. Nó không mang tính chất răn đe mà sẽ khiến người ta cảm thấy dễ thương, đáng yêu.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc