Thiện Ác Sách

Chương 5: Bắt Gian Tại Trận

Trước Sau

break

Bật, cắn chặt răng, xách một thanh thép trong sân, chạy lấy đà, tung một cước bay lên, đạp thẳng vào cửa phòng!

La Kim Bàn và Phan Thải Vân trong phòng đang “ác chiến”, chợt nghe thấy một tiếng “rầm” vang lên, đều sợ đến mức hồn bay phách lạc!

Đặc biệt là tên La Kim Bàn kia, giật thót một cái, “võ công” phế sạch, Phòng Trung Bí Thuật gì cũng mất linh!

Phan Thải Vân sớm đã nhìn thấy trượng phu của mình xông vào, nhịn không được hét lên một tiếng. La Kim Bàn vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một người xông vào phòng, còn chưa kịp nhìn rõ là ai, trên đầu đã ăn một gậy thép. Đang lúc nổ đom đóm mắt, phát hiện ra là Cao Khởi Phùng đã về, vội nói:

“Đông gia, đông gia, ngài bớt giận, nghe ta giải thích, tẩu tử đây thân thể có chút không khỏe, ta đang dùng bí thuật sư phụ đích thân truyền thụ để trị liệu cho nàng…”

“Bí thuật?”

Cao Khởi Phùng cười gằn nói:

“Không mặc quần áo trị liệu, Ngọc Nữ Tâm Kinh đúng không?”

La Kim Bàn gật đầu lia lịa:

“Đúng đúng đúng, đại khái là ý này…”

“Ta đâm chết hai kẻ các ngươi!”

Cao Khởi Phùng cầm gậy thép đâm loạn xạ, mắng:

“Coi lão tử là kẻ ngu đúng không, ta đệt tổ tông tám đời nhà ngươi!”

Bên này đánh nhau ngất trời, bên kia, Trịnh Lộ Sinh thi triển kế kim thiền thoát xác cũng đang vô cùng đắc ý quay về báo cáo kết quả với Tào Gia Minh.

Tào Gia Minh gọi Trịnh Lộ Sinh ra một góc, hỏi:

“Ngươi nói với đông gia thế nào?”

Trịnh Lộ Sinh nói:

“Ta nói ngài bảo ta đến trạch viện cũ của hắn lấy đồ, cửa trạch viện cũ khóa trái, ta không vào được, gõ cửa cũng không ai thưa. Đông gia liền đi về.”

Tào Gia Minh nhìn chằm chằm Trịnh Lộ Sinh, nói:

“Sau đó thì sao?”

Trịnh Lộ Sinh nói:

“Đến trước cửa nhà cũ của hắn, ta nói ta quên mất chuyện ngài dặn dò rồi, phải quay lại hỏi ngài, rồi rời đi. Hắn tự mình đi vào.”

Tào Gia Minh nói:

“Ngươi nói thật cho ta biết, ngươi đã vào sân chưa?”

Trịnh Lộ Sinh cười cười, nói:

“Không dám nói dối Tào sư phó, trước khi gặp đông gia, ta đã trèo tường vào sân trước.”

Tào Gia Minh nói:

“Nghe thấy cái gì, nhìn thấy cái gì?”

Trịnh Lộ Sinh nói:

“Nhìn thì không nhìn thấy gì, nhưng nghe thấy giọng của La Kim Bàn và Phan Thải Vân ở trong phòng.”

Tào Gia Minh gật đầu, tán thưởng nhìn Trịnh Lộ Sinh, nói:

“Tốt lắm, khá khen cho ngươi, vừa có thể làm xong việc một cách trôi chảy đẹp đẽ, lại không dính líu vào trong đó, ta quả nhiên là không nhìn lầm ngươi.”

Trịnh Lộ Sinh nói:

“Tào sư phó quá khen, ta nào dám nhận?”

Chợt nhớ ra một chuyện, không nhịn được “phụt” cười thành tiếng.

Tào Gia Minh nói:

“Ngươi cười cái gì?”

Trịnh Lộ Sinh nói:

“Ta nghe thấy La Kim Bàn nói với Phan Thải Vân: ‘Không làm chừng một canh giờ, nàng cũng không biết thủ đoạn của ta!’ Lúc đông gia về, chắc hẳn còn chưa tới một canh giờ, hắc hắc…”

Tào Gia Minh cũng bật cười.

Một lát sau, Tào Gia Minh vỗ vỗ vai Trịnh Lộ Sinh, nói:

“Đi làm việc đi, chuyện này đừng nhắc với ai.”

Trịnh Lộ Sinh nói:

“Ta hiểu!”

Sau đó không nói thêm gì nữa.

Mãi đến khi thanh toán tiền công vào ngày hôm sau, Cao Khởi Phùng mới xuất hiện. Cũng không biết là do tác dụng tâm lý hay quả thực là vậy, Trịnh Lộ Sinh nhìn thần thái bộ dạng của Cao Khởi Phùng, khác hẳn so với trước đây.

Cao Khởi Phùng gọi riêng Tào Gia Minh đi, rất lâu sau mới quay lại, hai người cũng không biết đã nói những gì.

Thanh toán xong tiền công, đám thợ thuyền đều giải tán, Tào Gia Minh lại gọi Trịnh Lộ Sinh đến, nói:

“Ngươi đi theo ta.”

Trịnh Lộ Sinh mừng rỡ trong lòng, đi theo Tào Gia Minh ra khỏi Cao gia, dọc đường không nói lời nào. Cho đến khi ra khỏi Cao Gia Trại, đi đến một con đường nhỏ, Tào Gia Minh mới nói:

“Tiểu Trịnh, lần này ngươi đã giúp ta một việc, ta phải cảm tạ ngươi.”

Móc ra một xấp tiền, đưa cho Trịnh Lộ Sinh.

Trịnh Lộ Sinh vội nói:

“Nên làm, nên làm, cái này ta không nhận.”

“Cầm lấy.”

Tào Gia Minh nhạt giọng nói:

“Ta không thích nợ ân tình người khác.”

Tào Gia Minh tuy nói năng không nghiêm khắc, nhưng tự có một cỗ khí thế uy nghiêm, Trịnh Lộ Sinh không dám làm trái, đành nhận lấy, ấp úng nói:

“Tào sư phó, ta...”

Lời còn chưa dứt, chợt bị một tràng cười gằn cắt ngang:

“Hắc hắc… Tốt lắm! Ở đây chia chác chiến lợi phẩm rồi!”

Trịnh Lộ Sinh giật mình, quay đầu nhìn lại, thì thấy La Kim Bàn đang bước tới.

Trong tay La Kim Bàn cầm một chiếc la bàn màu vàng, thoạt nhìn vàng óng ánh, thực chất là làm bằng đồng, bề mặt chỉ mạ một lớp vàng mà thôi.

Trên đầu La Kim Bàn quấn một vòng băng gạc, ngang lưng cũng quấn một vòng, trông hệt như đang mặc áo xô đội mũ mấn, vô cùng nực cười, Trịnh Lộ Sinh không khỏi mỉm cười.

La Kim Bàn đưa tay chỉ Trịnh Lộ Sinh, hung tợn nói:

“Thằng ranh con còn cười! Lát nữa cho ngươi biết tay!”

Trịnh Lộ Sinh nói:

“Ta đâu có trêu chọc ngươi.”

“Đánh rắm!”

La Kim Bàn mắng:

“Đừng tưởng lão tử không biết, hai kẻ các ngươi hợp mưu tính kế lão tử!”

“Thế nào gọi là tính kế? Bày ra âm mưu quỷ kế hại người mới gọi là tính kế.”

Tào Gia Minh nói:

“Ngươi trộm thê tử người ta, là quỷ kế do chúng ta bày ra sao?”

“Bớt nói nhảm!”

La Kim Bàn nói:

“Tào Gia Minh, ngươi hại ta thê thảm quá! Ta đang lúc cao hứng bị Cao Khởi Phùng dọa cho một trận, từ nay về sau, đều không thể làm chuyện đó được nữa, ngươi nói xem, đền bù cho ta thế nào?!”

Trịnh Lộ Sinh lại nhịn không được bật cười.

Tào Gia Minh cũng suýt không nhịn được, vội vàng ho khan vài tiếng để che giấu.

La Kim Bàn nhìn thấy trong mắt, càng thêm phẫn nộ, quát:

“Đưa hết tiền trong tay các ngươi cho ta!”

Tào Gia Minh lại nói với Trịnh Lộ Sinh:

“Ngươi đi trước đi.”

Trịnh Lộ Sinh đang chần chừ, La Kim Bàn đã kêu lên:

“Muốn chạy? Cửa cũng không có!”

Vừa buông tay, giữa không trung vàng óng ánh, tiếng gió rít gào, chiếc la bàn kia lao thẳng về phía trán Trịnh Lộ Sinh!

Trịnh Lộ Sinh đứng ngây ra đó, trơ mắt nhìn chiếc la bàn sắp đập trúng mình, lại có một bàn tay vươn tới, nhẹ nhàng hái lấy, bóp chặt chiếc la bàn, ném ra xa, không thấy tăm hơi đâu nữa!

Lúc Trịnh Lộ Sinh hoàn hồn lại, chỉ thấy Tào Gia Minh không biết từ lúc nào đã đứng ngay trước mặt mình.

Vừa nãy, người ra tay chính là ông ta!

La Kim Bàn kinh hãi nói:

“Ngươi dám phá hỏng pháp khí của ta!”

“Chút bản lĩnh mèo cào, cũng dám cậy mạnh? Cũng xứng gọi là pháp khí?!”

Tào Gia Minh cười gằn một tiếng, quát:

“Cho ngươi xem thử của ta!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương