Thể Dục Sinh Bị Thao Thành Chó Cái Nhỏ Của Giáo Thảo

Chương 4

Trước Sau

break

Sau khi Lâm Nghiệp ho khan xong lập tức hé miệng, tϊиɧ ɖϊ©h͙ có thể bắn vào miệng hắn ít ỏi không có mấy.
Lâm Nghiệp cũng không tức giận.
“dươиɠ ѵậŧ của chó cái nhỏ không nghe lời gì hết, về sau khóa nó lại được không? Dù sao cũng không có nhiều tác dụng lắm.”
Nói xong hắn còn không nguôi giận, nhẹ nhàng quẹt hết tϊиɧ ɖϊ©h͙ trên mặt đút vào miệng mới miễn cưỡng bảo trì được bình tĩnh.
Một ngụm tϊиɧ ɖϊ©h͙ cuối cùng cũng bị Lâm Nghiệp nuốt vào bụng rất nhanh, hắn liếʍ liếʍ môi, đầu lưỡi đỏ thắm đảo quanh khóe miệng, sau đó lại cười nhạo đánh giá người đang hôn mê bất tỉnh nằm trên ghế một câu.
“dươиɠ ѵậŧ phế vật.”
Lâm Nghiệp vươn tay đang muốn trừng phạt cây hàng không nghe lời này nhưng giây tiếp theo lại thấy nơi bên dưới khác biệt của Chu Cẩm.
Vừa rồi bởi vì quá kích động nên Lâm Nghiệp không để ý nơi giữa hai chân kia có một thứ dư thừa.
Nhịp thở của Lâm Nghiệp cứng lại, hắn tách chân Chu Cẩm ra nhìn thấy nơi du thừa kia, hô hấp gần như cứng lại.
“Thì ra vợ dâm còn chuẩn bị quà cho chồng sao.”
Lâm Nghiệp chưa từng điên cuồng như thế này, đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào hoa huyệt bại lộ trong không khí kia, một lát sau, Lâm Nghiệp vươn tay đụng vào nơi đó, hắn lập tức cảm nhận được Chu Cẩm bất an giật mình.
“Mẫn cảm như vậy?”
Tuy Lâm Nghiệp hỏi như thế nhưng lại càng đến gần thân dưới Chu Cẩm hơn.
“Để chồng nhìn xem cơ thể chó cái nhỏ có thêm thứ kỳ quái gì nào.”
Bởi vì ghế dựa mà Chu Cẩm đang ngồi lên không cao cho nên Lâm Nghiệp muốn thấy rõ nơi đó thì phải ngồi xuống dưới đất.
Nhưng Lâm Nghiệp lại không cảm thấy không thoải mái, ngược lại ánh mắt của hắn còn tràn đầy sự điên cuồng và hưng phấn.
Bên dưới Chu Cẩm có thêm một cái hoa huyệt mà chỉ có con gái mới có, màu sắc của nó cũng không phấn nộn như nữ chính phim AV, mà lại là màu hồng tím giống như nước của quả anh đào chín rục, hình như đã bị đ*t qua nhiều lần mới có thể có loại màu sắc này.
Đương nhiên Lâm Nghiệp biết từ trước đến nay Chu Cẩm chưa từng bị ai đ*t qua, hắn tặc lưỡi một tiếng.
“Người khác bị đ*t qua vố số lần hoa huyệt mới có màu dâm như cậu, vậy mà trời sinh cậu đã có màu này, có phải cậu là đĩ dâm trời sinh không?”
Nhục nhã anh như vậy khiến Lâm Nghiệp trải nghiệm cảm giác vui sướиɠ không gì sánh kịp.
Nếu Chu Cẩm tỉnh lại thì tốt rồi.
Đôi mắt Lâm Nghiệp xoay chuyển, hắn nhớ đến mấy câu mà bạn tốt đưa thuốc cho mình nói.
[Nếu liều lượng không nặng, hoặc người bị bỏ thuốc có tố chất cơ thể tốt đẹp, thì có khả năng người đó sẽ tỉnh lại khi bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ.]
[Tỉnh lại thì có gì gì nguy hiểm không?]
Khi đó Lâm Nghiệp còn sợ mình không chế được Chu Cẩm nên mới hỏi vấn đề này.
[Có nguy hiểm gì chứ? Nhìn qua cậu ta không có một chút kinh nghiệm nào, mặc cậu muốn làm gì thì làm.]
Có lẽ Chu Cẩm sẽ tỉnh lại, còn chơi vui hơn so với bây giờ.
Vì muốn bắt lấy nhược điểm của Chu Cẩm, Lâm Nghiệp còn mua camera trên mạng, không nghĩ đến cơ thể anh không biết cố gắng như vậy, để lộ huyệt dâm đến trước mặt hắn.
Này còn không phải là nhược điểm tốt nhất sao? Nghĩ như vậy, Lâm Nghiệp đã hưng phấn muốn chết.
Tiếng hít thở thô nặng cực kỳ có cảm giác tồn tại trong phòng tắm nhỏ hẹp, Lâm Nghiệp lấy lại tinh thần thì mới phát hiện ra không biết từ khi nào mặt mình đã tiến đến miệng huyệt rất gần, đầu lưỡi hắn chỉ cần vươn ra là có thể liếʍ lên âm đế màu tím kia.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc