Khi Chu Cẩm xuyên đến đã là nửa học kỳ một một lớp mười hai, cần phải huấn luyện nhiều hơn trước rất nhiều, anh huấn luyện vất vả, mỗi lần kết thúc huấn luyện, sau khi về kí túc xá tắm rửa xong là lăn ra ngủ.
Đương nhiên lần này cũng không ngoại lệ, khi Chu Cẩm trở lại ký túc xá đã là bảy giờ tối, anh vừa nóng vừa khát, mới đi vào ký túc xá Chu Cẩm đã lấy cốc uống nước, nhưng bên trong máy lọc nước lại không có một chút nước nào.
“Xui xẻo.”
Chu Cẩm không kiên nhẫn nhẹ sách một tiếng, vừa lúc bị Lâm Nghiệp nghe được, hắn nâng kính lên nhìn về phía anh.
“Nếu cậu khát thì uống nước của tôi đi.”
Chu Cẩm chần chờ, sau khi Lâm Nghiệp nói xong thì không để ý đến anh nữa, cũng không mặt nóng dán mông lạnh, sắc mặt bình thản tiếp tục đọc sách trong tay, giống như Chu Cẩm muốn quyết định như thế nào đều không liên quan đến hắn.
Lâm Nghiệp là nhân vật có tiếng trong trường, mấy từ dùng để miêu tả hắn đều là thành tích đứng đầu toàn trường, nhà có tiền, cao lãnh chi hoa, thanh phong tễ nguyệt.
Ly nước của Lâm Nghiệp là trong suốt, sau đó cầm trong tay, Chu Cẩm nhìn bàn tay có khớp xương rõ ràng đang lật sách kia, ngón tay có vẻ càng thêm xinh đẹp dưới ánh đèn bàn.
Người như vậy sao có thể giống với cấp trên phạm tội cưỡng hiếp kia?
Chu Cẩm nghĩ như vậy, cảm thấy nhất định là mình có vấn đề mới đề phòng Lâm Nghiệp như vậy, anh lắc lắc đầu, sau đó đi qua cầm lấy ly nước.
“Cảm ơn người anh em.”
Sau khi nói xong Chu Cẩm đã uống cạn ly nước.
Anh uống nước hơi gấp, hầu kết cũng di chuyển lên xuống dồn dập.
Đôi mắt Lâm Nghiệp không chớp một chút nào nhìn chằm chằm vào hầu kết của Chu Cẩm, hắn cười không tiếng động, sau đó nhẹ giọng trả lời.
“Không cần khách sáo.”
Chu Cẩm cảm thấy Lâm Nghiệp thật sự rất tốt, uống xong nước của người ta rồi thì không thể không nói câu nào giống như bình thường, vì thế anh thuận miệng oán giận vài câu với hắn.
“Không biết hôm nay huấn luyện viên lại phát điên cái gì, đột nhiên chúng tôi phải chạy thêm mười vòng, còn có chuyện xui xẻo hơn cậu biết là gì không? Hôm nay tôi mang nước đặt ở trên sân thể dục, thế mà nó với ly nước đột nhiên biến mất!”
“Mất ly nước?”
“Đúng thật là xui xẻo…”
Chu Cẩm bắt đầu nổi hứng phun tào chuyện xui xẻo một tháng này mình gặp phải, cái gì mà không tìm thấy qυầи ɭóŧ, bao cổ tay thích nhất mất, còn có cái một bộ đồ bóng rổ cũng biến mất.
Cuối cùng cũng phun tào xong, Chu Cẩm tổng kết lại nói với Lâm Nghiệp.
“Ngoại trừ việc được ở phòng ký túc xá hai người, tôi thật sự không gặp được một chuyện tốt nào hết.”
Lâm Nghiệp gật đầu.
“Vậy đúng thật là xui xẻo.”
Khi nhận được sự đồng tình đến từ Lâm Nghiệp, Chu Cẩm lập tức cảm thấy mỹ mãn cầm quần áo đi vào phòng tắm, trên đường đi còn không quên nhắc hắn gọi nước.
Vì thế khi Chu Cẩm vừa mới cởi đồng phục thì đã nghe thấy âm thanh Lâm Nghiệp giao lưu với nhân viên ship nước.
Anh lại cảm thán lần nữa, Lâm Nghiệp thật tốt.
Lại không biết rằng sau khi hắn gọi nước xong lại click mở khung chat.
“Cậu ấy uống xong rồi, khi nào thuốc của cậu phát huy tác dụng?”
“Nhiều nhất là mười phút.”
Đầu kia vừa mới trả lời xong, Lâm Nghiệp đã nghe thấy bên trong phòng tắm ra âm thanh vật nặng rơi xuống đất.
Hắn thả di động xuống, sau khi mở cửa phòng tắm ra thì thấy Chu Cẩm đã ngã xuống đất không tỉnh.