Vương thị lạnh giọng nói: “Ngày trước ta bạc đãi các ngươi sao? Lão thái thái vừa nói muốn thưởng, các ngươi đã mừng rỡ đến mức ấy rồi?”
Dọa đến nỗi đám hạ nhân đầy sân đều im bặt, không ai dám hé thêm nửa lời.
Bên phủ Vinh Quốc, Liễu thị và Giả mẫu vui mừng khôn xiết. Lúc thì nói món này phải đưa đến Dương Châu, thai phụ nhìn vào cũng thấy thích; chốc lát lại nói món kia là thứ thai phụ ưa ăn nhất, bảo mau chép phương thuốc xuống. Ngay cả Giả Xá cũng hiếm khi chịu ra khỏi cửa, đích thân đi tìm mấy món tốt, sai người đưa tới Dương Châu cho muội muội.
Đợi đến khi Nhan Hoa nhận được đồ, từ thức ăn, vật dụng cho đến những thứ dùng để bồi đắp tình cảm, cái gì cần có cũng đều đủ cả, khiến nàng vừa dở khóc dở cười, lại vừa thấy lòng ấm áp.
Lâm Như Hải không biết chuyện kiếp trước, nên thiện cảm với phủ Vinh Quốc cũng dần dần tăng lên. Nhan Hoa cũng chẳng để tâm. Phủ Vinh Quốc hiện giờ đối tốt như vậy, chẳng qua là vì Lâm gia đang lúc hưng thịnh. Một mai Lâm gia sa sút...
Sang năm sau, đúng ngày Hoa Triều, Nhan Hoa trở dạ. Vì trong lúc mang thai nàng vẫn vận động điều độ, lại chăm sóc thân mình rất tốt, nên chưa đến nửa ngày đã sinh hạ một nữ anh khỏe mạnh.
Đứa bé vừa mới chào đời đỏ hỏn, nom như một con khỉ nhỏ. Thế nhưng Lâm Như Hải nhìn chỗ nào cũng thấy đẹp, còn cứ khăng khăng nói đứa bé giống y, yêu thích đến mức không nỡ rời tay.
Đến ngày đầy tháng, Giả Hô đưa tân nương mới cưới tới Dương Châu. Một là để đọc sách, hai là thay phủ Vinh Quốc mang quà mừng đầy tháng đến. Mọi người vây quanh ngắm đứa bé, chỉ thấy gương mặt nàng đã nở ra, ngũ quan nhỏ nhắn tinh xảo, đôi mắt đen láy tròn xoe chăm chú nhìn người, khiến lòng ai nấy cũng mềm nhũn.
“Đại tỷ nhi mày tựa núi xa, mắt ngậm ý xuân. Nhũ danh chi bằng gọi là Đại Ngọc, Mẫn Nhi, nàng thấy thế nào?” Lâm Như Hải hớn hở nói.
Nhan Hoa tự nhiên gật đầu đồng ý.
Có thêm hài tử, cuộc sống lập tức trở nên rộn ràng hơn hẳn. Thời gian dường như trôi qua chỉ trong chớp mắt, giữa lúc đứa bé học phun bong bóng, học cười, học đi, rồi lại học nói.
Lâm Như Hải đã liên tiếp đảm nhiệm ba nhiệm kỳ chức tuần muối ngự sử ở Dương Châu. Ba nhiệm kỳ ấy, thành tích của y quả thật rất tốt. Theo ý tứ ba năm trước của hoàng đế, năm nay có lẽ y sẽ được hồi kinh.
Năm cuối cùng này, cũng là sinh nhật cuối cùng Đại Ngọc được đón ở Dương Châu.
Nhan Hoa mời không ít phu nhân quan lại và phu nhân nhà quyền quý trong thành Dương Châu đến dự, xem như trước lúc rời đi lại tụ họp thêm một lần nữa.
Nhan Hoa vốn là người điềm đạm, hiền hòa mà không nhu nhược, lại là phu nhân của tuần muối ngự sử. Bất kể là lúc trước chưa có con hay hiện giờ đã sinh hạ nữ nhi, đám gia quyến ở Dương Châu này đều đối đãi với nàng rất mực khách khí, người nào người nấy đều hết lời khen ngợi thiên kim nhà nàng thông minh lanh lợi.
Đợi đến khi tận mắt nhìn thấy tiểu nữ oa được bế ra, phấn điêu ngọc trác, ai nấy lại càng yêu thích bằng cả tấm lòng. Mà tiểu Đại Ngọc mới chỉ ba tuổi, đã mồm miệng lanh lợi. Tuy tuổi còn nhỏ mà chẳng những biết không ít chữ, ngay cả đối đáp trò chuyện cũng rõ ràng mạch lạc, đâu ra đấy.
Một ngày náo nhiệt cuối cùng cũng qua. Khách khứa vừa mới rời đi, chợt có người gác cổng vào báo, nói ngoài cửa có một hòa thượng xin được gặp.
Lâm Như Hải chỉ nghĩ đó là người xuất gia đi hóa duyên như thường, bèn sai người lấy chút bạc giao cho gã, không cần gặp mặt.