Thay Ngươi Hoàn Thành Chấp Niệm

Chương 20

Trước Sau

break
“Bớt lấy ta ra làm cớ đi.” Nhan Hoa đưa tay chạm nhẹ lên trán hắn, “Mẫu thân ngươi đã đích thân chọn hôn sự cho ngươi, lại còn chọn theo đúng những điều kiện ngươi từng nói, chắc chắn sẽ không sai được. Ngươi cũng là người sắp thành thân rồi, sau này phải chững chạc hơn, biết gánh vác trách nhiệm.”

Tính tình Giả Hô rất có phong thái của người võ tướng. Tuy là kẻ đọc sách, nhưng trong người lại có khí khái hiệp nghĩa, bằng hữu đông vô kể. Chỉ là ngầm nghịch ngợm gây chuyện thì từ bé đến lớn chưa từng ít đi. Có thể nói đúng là ba tuổi đã thấy được già.

“Ánh mắt của mẫu thân thì ta đương nhiên tin. Chỉ là ta thật sự không nỡ rời xa người với dượng. Hơn nữa mấy hôm nay sắc mặt người quả thật không tốt, bảo ta làm sao yên tâm mà đi được?”

“Năm sau dượng ngươi sẽ hồi kinh báo cáo công việc, ba năm sau ngươi cũng còn phải dự khoa cử. Đừng tưởng thành thân rồi thì không cần quay lại học nữa. Muốn gặp thì sau này còn nhiều lúc lắm.” Nhan Hoa không hề lay chuyển, “Ngươi cũng nên nghĩ cho mẫu thân ngươi một chút. Cả gia đình ấy đều trông vào một mình nàng chống đỡ. Mấy năm nay nàng vất vả quá rồi. Nay ngươi cưới thê tử, cũng nên để nàng được nhẹ gánh phần nào.”

Giả Hô bèn nghiêm túc hẳn lên. Nghĩ đến những tin tức mấy năm nay từ kinh thành gửi tới, nào là đệ đệ bị nuôi dạy lệch lạc, nào là nhị phòng sinh ra một đứa gọi là “Bảo Ngọc”, gần như chưa khi nào được yên ổn. Chỉ mới nghe qua thôi mà hắn đã thấy phiền lòng, chẳng muốn trở về, huống chi mẫu thân hắn phải sống trong đó, hẳn còn gian nan biết bao. Cũng may giờ đây phụ thân đã bị mẫu thân quản đến phục tùng, không còn kéo chân sau nữa.

“Cô mẫu nói phải, là ta quá ích kỷ… Chỉ là cô mẫu, thân thể của người cũng quan trọng. Coi như để ta yên lòng, người vẫn nên mời một đại phu đến xem đi.”

Nhan Hoa đại khái cũng biết thân mình mình có chuyện gì, nhưng thấy đứa nhỏ thật lòng lo lắng cho nàng như vậy, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.


Người đến bắt mạch là vị đại phu nổi danh nhất Dương Châu. Sau một phen vọng, văn, vấn, thiết, lại cẩn thận hỏi han triệu chứng mấy ngày gần đây của Nhan Hoa, ông mỉm cười chúc mừng nàng: “Chúc mừng phu nhân, đây là chuyện đại hỷ, phu nhân đã có thai rồi!”

Ầm một cái, cả căn phòng lập tức rạng rỡ niềm vui. Giả Hô lại càng mừng đến không thôi.

“Thật sao? Cô mẫu ta thật sự có hỉ rồi ư?”

Lão đại phu cũng biết Lâm phu nhân nhiều năm không có con, nên hết sức thấu hiểu tâm trạng này, liền liên tục gật đầu: “Không sai, Lâm phu nhân là người có lòng lành, ắt được phúc báo. Quả thật là có hỉ rồi!”

Giả Hô còn kích động hơn cả Nhan Hoa: “Tốt quá, tốt quá! Mau, mau sai người đi báo cho dượng, bảo người mau chóng trở về!”

Nhan Hoa vội ngăn hắn lại: “Đứa nhỏ ngốc, dượng ngươi đang ở phủ nha xử lý công việc, đừng đến quấy rầy hắn. Đứa bé ở đây rồi, cũng chẳng chạy đi đâu được, chờ hắn trở về rồi nói cũng vậy thôi!”

Lúc này, cả phòng đầy người, nha đầu mừng đến phát khóc, cháu trai thì hưng phấn như muốn đi loan báo khắp nơi, vậy mà Nhan Hoa lại là người bình tĩnh nhất.

Đến chiều tối, Lâm Như Hải trở về. Vừa bước qua cổng lớn, hắn đã cảm nhận được không khí vui mừng lan khắp cả phủ. Gặp người hầu nào cũng thấy họ cười tươi hành lễ chúc mừng hắn. Nhưng khi hắn hỏi rốt cuộc là chuyện vui gì, ai nấy lại như hồ lô bị cưa miệng, thế nào cũng không chịu hé lời.

Lâm Như Hải mơ mơ hồ hồ bước vào phòng. Chỉ thấy cháu trai Giả Hô đang ngồi cạnh thê tử hắn, cả hai đều cười tủm tỉm. Đám nha đầu, bà vú trong phòng cũng nhoẻn miệng cười, ai nấy đều kích động ra mặt.

“Hôm nay có chuyện gì vui sao?” Lâm Như Hải đầy đầu nghi hoặc.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương