Thay Ngươi Hoàn Thành Chấp Niệm

Chương 18

Trước Sau

break
Mà theo mùa hạ kéo đến, phương nam gặp bão lớn mưa to, vô số ruộng đồng bị nước nhấn chìm, dân chúng gặp nạn nhiều không kể xiết. Chuyện riêng của một vị đại phu Lan Đài Tự từ lâu đã không còn ai để tâm nữa.

...

Trận bão này đã gây tổn thất vô cùng nặng nề cho phương nam. Vùng đất trù phú Giang Nam biến thành một xứ đầm lầy ngập nước, bá tánh lưu lạc khắp nơi.

Hoàng đế triệu tập quần thần ngày đêm bàn bạc chuyện cứu tế. Lâm Như Hải thường mấy ngày liền ở lại trong cung, không trở về phủ.

Nhan Hoa gửi thư cho người chủ sự đang giúp nàng lo việc ở Cô Tô, dặn hắn dốc toàn lực phối hợp với quan phủ cứu tế.

Một tháng sau, nước lũ rút đi. Tam hoàng tử cùng khâm sai đại thần bắt tay vào việc trùng kiến các châu phủ, sắp xếp chỗ ở cho dân chúng. Mọi việc xong xuôi, bọn họ trở về kinh để vào cung diện kiến.

Tam hoàng tử và khâm sai đại thần vào cung chưa được bao lâu thì Lâm Như Hải cũng bị triệu vào.

Ngay sau đó, Nhan Hoa cũng nhận được ý chỉ, nói rằng Hoàng hậu triệu kiến.

Đúng là hữu tâm trồng hoa hoa chẳng nở, vô tâm cắm liễu liễu lại xanh.


Ngay cả Nhan Hoa cũng chưa từng ngờ việc thiện mình làm lại lọt vào mắt Hoàng đế. Thậm chí vì chuyện ấy, cả nàng lẫn Lâm Như Hải đều trở thành khuôn mẫu trong mắt bá quan.

Trên đại triều hội, Hoàng đế đặc biệt lên tiếng khen ngợi nghĩa cử tạo phúc cho quê nhà của Lâm Như Hải. Bao năm qua, hắn bỏ tiền dựng cầu, sửa đường, khiến quê cũ của Lâm gia khi gặp thiên tai cũng chịu tổn thất rất nhỏ. Sau đó lại kịp thời giúp quan phủ cứu tế, càng cứu giúp được vô số bá tánh. Cùng lúc ấy, Hoàng hậu cũng hạ minh chỉ khen ngợi Nhan Hoa, nói phẩm hạnh của nàng đáng để mọi phụ nhân noi theo. Cùng với ý chỉ là phần thưởng do chính Hoàng hậu ban xuống.

Đồ ban thưởng tuy không quá quý giá, nhưng điều đáng quý lại nằm ở ý nghĩa đằng sau nó. Lời biểu dương của Hoàng hậu như một đòn đánh tan hết thảy những lời đồn trước kia.

Mà điều thu được lớn nhất trong chuyện này chính là Lâm Như Hải đã khiến Tam hoàng tử nhìn bằng con mắt khác. Trong ký ức của Giả Mẫn, vị Tam hoàng tử này bề ngoài lạnh lùng, khó gần, tưởng chừng chẳng dễ chung đụng, vậy mà người cuối cùng bước lên ngôi vị Hoàng đế lại chính là người.

Lâm Như Hải tuy vẫn giữ vững lập trường trung lập, nhưng Tam hoàng tử từ khi biết Lâm gia làm việc thiện nghiêm cẩn, năm này qua năm khác chưa từng lơi lỏng, lại nhớ tới chuyện lần trước nhị hoàng huynh gây ra, Lâm Như Hải ở triều vẫn không đổi chính kiến, về phủ thì phu thê hòa thuận yêu thương, giữa sóng gió vẫn giữ được bản tâm như cũ, vững vàng không lay chuyển, vì thế càng thêm xem trọng hắn.

Tình cảm giữa Tam hoàng tử và hoàng phi của người cũng rất tốt, thậm chí còn có đôi phần giống với phu thê Lâm Như Hải. Hoàng phi chỉ từng sinh được một hoàng tử, nhưng chưa tới sáu tuổi đã chết non, từ đó đến nay vẫn không có thêm tin vui. Ở hoàng gia, con nối dõi là chuyện lớn hơn trời. Gần một năm nay, dường như hoàng phi đã buông xuôi, thường xuyên đẩy hắn sang chỗ người khác. Giữa hai người cũng vì thế mà ngày một xa cách.

Tam hoàng tử nghĩ đến Giả Mẫn, liền nảy ra ý định hôm nào đó nên để hoàng phi gặp nàng một lần.

Vinh Quốc phủ cũng vì thế mà rộn ràng hẳn lên. Liễu thị đích thân tới Lâm gia.

“Biết dạo này ngươi nhất định bận lắm, nên ta tự mình tới luôn. Quả nhiên người tốt rồi sẽ có phúc báo, cuối cùng các ngươi cũng chờ được mây tan trăng sáng.”

Nhan Hoa vội vàng đón tiếp nàng: “Khi đó chỉ là vì tích đức cho bà mẫu, làm mãi thành quen thôi. Ai mà ngờ lại có ngày hôm nay.”

Liễu thị thật lòng vui mừng cho họ, hoàn toàn không có ý nịnh nọt gì. Nàng biết, nếu mình không tới, lão thái thái ắt sẽ sai người gọi Nhan Hoa về Vinh Quốc phủ. Đến lúc ấy, nhìn sắc mặt bên nhị phòng, lỡ họ lại buột miệng nói ra vài lời khó nghe, thì ngày vui tốt đẹp thế này, Nhan Hoa lại phải thêm phiền lòng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương