“Hiện giờ sinh được Châu Nhi rồi, nàng ta liền đắc ý ra mặt, cứ như thể cuối cùng cũng ép được ta một đầu. Thật là vừa đáng buồn lại vừa nực cười!”
Lâm Như Hải nghe mà tròn mắt ngẩn người. Tuy hắn cũng cảm thấy nhà nhạc phụ hiện giờ không còn Quốc công gia chống đỡ, cơ nghiệp đã dần sa sút, nhưng bản thân hắn cũng từng đi lên từ chỗ không ai nâng đỡ, nên tuyệt đối không có ý khinh thường. Dẫu đại cữu huynh là kẻ ăn chơi, nhị cữu huynh lại quá đỗi cứng nhắc, song hai người ấy đều xem như đoan chính, chẳng phải hạng tiểu nhân thích đấu đá lẫn nhau. Ở chung với bọn họ, thật ra vẫn rất ung dung dễ chịu.
Nào ngờ trong nội trạch lại chất chứa nhiều khúc mắc đến thế.
Lâm Như Hải không có huynh đệ tỷ muội, nhất thời ngơ ngác như vừa bị mở ra trước mắt một cánh cửa hoàn toàn mới.
Nhan Hoa thấy dáng vẻ khiếp sợ ấy của hắn, không nhịn được mà bật cười.
Thấy nàng cười, Lâm Như Hải mới khẽ thở phào. Hắn cũng chẳng buồn nghĩ thêm đến mấy chuyện xấu xa kia nữa. Vương thị đã rõ ràng đâm dao vào lòng phu thê bọn họ. Trong lòng đau xót là một chuyện, điều hắn lo nhất vẫn là Mẫn Nhi.
Nhưng tâm trạng Nhan Hoa lại rất tốt. Người khác có châm chọc mỉa mai, nàng cũng chẳng để trong lòng. Huống chi, nàng biết sau này mình vẫn sẽ có cả con trai lẫn con gái.
Dẫu vậy, Lâm Như Hải vẫn cứ để bụng. Lại thêm ba năm giữ hiếu đã qua, trời vừa sập tối, hắn đến sách cũng không buồn đọc, chỉ vội vàng kéo nàng vào phòng.
Qua ba năm vun đắp tình nghĩa, Nhan Hoa cũng đã thật lòng thừa nhận hắn. Thấy hắn vẫn còn mang dáng vẻ hấp tấp như chàng trai trẻ, nàng chỉ mím môi cười trộm.
Kiếp trước Đại Ngọc gặp phải kết cục như vậy, khiến Nhan Hoa đã hoàn toàn nguội lạnh với Giả phủ. Bởi thế, từ sau lần về phủ ấy, nàng chỉ một lòng chỉnh đốn sản nghiệp nhà họ Lâm, quán xuyến trên dưới Lâm phủ, không hề ghé qua lần thứ hai.
Chớp mắt đã đến Tết Đoan Ngọ. Khắp kinh thành nơi nơi đều phảng phất hương ngải. Để lo liệu quà lễ gửi đi các nơi, Nhan Hoa bận rộn suốt gần nửa tháng.
Ngày hôm ấy, quà tiết lễ các nơi cuối cùng cũng đã được phân phát xong xuôi. Nàng vừa hiếm hoi được thở ra một hơi thì ma ma sáng sớm đã đến Vinh Quốc phủ liền quay về.
“Nô tài thỉnh an lão thái thái. Lão thái thái vẫn mạnh khỏe, chỉ là nhớ phu nhân lắm, dặn nô tài mang lời về, rằng nếu trong phủ đã bớt việc thì phu nhân nên sang thăm người. Dẫu sao cũng đừng quên lão nhân gia lúc nào cũng mong nhớ ngài… Quà của hai phòng, nô tài cũng đã lần lượt đưa tới, tiện thể thỉnh an cả rồi… Đại nãi nãi dường như thân mình có phần yếu đi, cơn ho lần trước hình như vẫn chưa khỏi hẳn, vậy mà còn phải lo toan mọi việc lớn nhỏ trong nhà. Người ra vào bẩm báo không ít. Hô đại gia hiện giờ cũng đến tuổi ham chơi rồi, lúc nô tài ra cửa còn nghe nha đầu hớt hải chạy tới báo, nói là lại không tìm thấy người… Còn bên nhị nãi nãi thì thật khéo, vừa hay gặp Kim Lăng Tiết gia cũng sai người mang quà Đoan Ngọ đến. Chẳng trách người ta bảo Tiết gia giàu sang, món nào món nấy cũng khảm vàng nạm ngọc, làm nhị nãi nãi vui mừng ra mặt…”
Ma ma ấy là người Nhan Hoa cố ý chọn đưa đến Vinh Quốc phủ, để đem hết những điều mắt thấy tai nghe bên đó, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, kể lại tường tận một lượt.
Bên phía Vương thị, Nhan Hoa cũng chẳng buồn để tâm. Dù sao nàng ta vốn đã chướng mắt đồ đạc của Lâm gia. Chỉ e nàng ta cũng chẳng biết, trong kinh thành này, có mấy nhà vào Tết Đoan Ngọ lại đem vàng bạc ra làm quà lễ.