Thật Muốn Làm Em (H)

Chương 110: Bẫy ôn nhu

Trước Sau

break

Cố Chi Châu sau khi bắn ra, liền thả chân Đào Nhuyễn xuống, đưa tay sờ lên hoa môi mềm mại quyến rũ của cô.

“Ha…”

“Nhuyễn Nhuyễn,” ngón tay sau khi nghiền qua hai cánh môi trắng hồng bên dưới, Cố Chi Châu rút tay về, hôn nhẹ lên môi Đào Nhuyễn.

“Em là của anh.”

“Ưm ~ ha…”

Cô cũng không nói là không phải nha.

Đào Nhuyễn ngoan ngoãn mở ra hàm răng nhỏ, để đầu lưỡi Cố Chi Châu cứ thế thăm tiến vào trong.

Đầu lưỡi cùng nhau giao triền.

Ánh mắt Cố Chi Châu thoáng qua nét buồn bã, bàn tay sau gáy Đào Nhuyễn dùng sức một chút, đem đầu lưỡi mình xâm nhập càng sâu, còn vô cùng nghiêm túc mà cuốn lấy đầu lưỡi Đào Nhuyễn liếʍ mυ"ŧ một lần.

“Ư,”

kɧoáı ©ảʍ quen thuộc ập đến, từ lòng bàn chân xông thẳng lên đầu, Đào Nhuyễn chịu không nỗi mà ngón chân cong tròn , ngón tay cũng cào một đường thật dài trên lưng Cố Chi Châu.

“Ha…”

Sau một trận quấy loạn đầy ôn nhu đó, đợi đến khi Cố Chi Châu buông ra Đào Nhuyễn, cô gái dưới thân nhìn hắn với đôi mắt ướt át dầm dề.

“Thích sao” Cố Chi Châu khàn giọng hỏi.

Đào Nhuyễn vừa thở hổn hển vừa nói: “Thích.”

Cố Chi Châu cười, hôn nhẹ lên chóp mũi cô, âm thanh tỉ tê da diết: “Thích cái gì?”

Đào Nhuyễn xấu hổ, hai tay ôm lấy vòng eo thon chắc của Cố Chi Châu, giọng nói vừa mềm mại vừa ngọt ngào trả lời: “Thích anh.”

Đáp lại Đào Nhuyễn là từng cái hôn dịu dàng, từ gương mặt cô lướt qua giữa mày, dừng lại bên tai, lưu luyến hỏi: “Vậy Nhuyễn Nhuyễn cũng thích anh hôn em như vậy sao?”

“Cũng thích…”

“Duỗi đầu lưỡi ra đi.”

“A?”

“Duỗi ra.”

Đào Nhuyễn cảm thấy thật thẹn thùng, nhưng vẫn ngoan ngoãn nhắm mắt, vươn ra đầu lưỡi phấn nộn.

Cố Chi Châu vừa lòng đem đầu lưỡi cô ngậm lấy.

Lúc đầu là day dưa quấn lấy, sau đó liền hướng vào trong nuốt mυ"ŧ không ngừng, càng lúc càng nhiều, càng lúc càng sâu, thẳng đến khi hơn phân nửa đầu lưỡi của cô đều bị anh ngậm trong miệng tuỳ ý đùa bỡn.

“Ưm…”

Hai người cứ thế trao nhau một cái hôn sâu.

Thời điểm kết thúc, Cố Chi Châu cùng Đào Nhuyễn trán áp trán, hổn hển nói: “Thì ra Nhuyễn Nhuyễn thích được anh hôn môi đến vậy, huyệt nhỏ lại bắt đầu co rút kẹp chặt lấy anh rồi.”

“Em…em không có?”

“Còn không phải đang hút lấy anh sao?”

“Em không cố ý mà…” Đào Nhuyễn xấu hổ đến mức đem hai tay che lấy mặt, chốc lát lại tách ra đầu ngón tay, vừa nhìn Cố Chi Châu vừa đỏ mặt hỏi: “Chỉ là anh như thế nào lại cứng nữa?”

“Bị dâm huyệt nhỏ của Nhuyễn Nhuyễn cắn đó.”

“Không phải đâu, không có mà…”

“Nhuyễn Nhuyễn…”

Đào Nhuyễn giận rồi, một tay che lấy mặt, một tay hướng người anh mà vỗ, bực bội hỏi: “Làm gì nha?”

Cố Chi Châu nắm lấy tay cô kéo xuống, cứ thế từ lòng bàn tay hôn tới đầu ngón tay, cuối cùng dừng lại trên bờ môi mềm mại.

“Lần này anh vừa hôn Nhuyễn Nhuyễn, vừa đút no huyệt nhỏ non mềm này của Nhuyễn Nhuyễn được không?”

Muốn làm liền làm nha, anh có thể đừng nói ra tới hay không.

Đặc biệt còn dùng giọng điệu dịu dàng như vậy, gọi cái gì mà huyệt nhỏ non mềm, cái gì mà đút no Nhuyễn Nhuyễn nữa chứ…

“A~ ha…”

Chỉ là Cố Chi Châu cũng không cho Đào Nhuyễn nhiều thời gian suy nghĩ, phía dưới gậy thịt lớn vừa rút ra thọc vào, phía trên bờ môi của anh cũng áp xuống.

“Ưm…”

Cảm giác làʍ t̠ìиɦ lần này vô cùng tuyệt diệu.

Cứ mỗi lần Cố Chi Châu hút lấy đầu lưỡi cô, gậy thịt lại ȶᏂασ làm huyệt nhỏ một ít, hôn một ngụm lên cánh môi mềm mại, ŧıểυ Cố lại tiếp tục ra vào.

Tiết tấu như vậy, Đào Nhuyễn rất thích.

Tuy nói vừa hôn vừa làm có chút thẹn thùng xấu hổ, cũng là một thể nghiệm không tồi, so với việc bị làm một cách thô bạo, Đào Nhuyễn cảm giác chính mình được quý trọng yêu thương.

“Nhuyễn Nhuyễn, anh ȶᏂασ em có thoải mái không?”

“Thoải mái nha…A Châu, chỉ là…em muốn nhanh hơn một chút…”

“Nhuyễn Nhuyễn mệt nhọc, muốn kết thúc sớm một chút để đi ngủ sao?”

Đào Nhuyễn chủ động thẳng lưng mà ôm trọn lấy gậy thịt, còn dùng chính mình ŧıểυ huyệt liếʍ mυ"ŧ thân gậy, “A ~ không…Không phải…ý em là, anh động mau một chút…”

“A!”

Cố Chi Châu gia tăng tốc độ, ở ŧıểυ huyệt cô bạch bạch bạch ȶᏂασ làm một lát, nhẹ nhàng hỏi: “Tựa như bây giờ sao?”

“Ưm ~ a…Đừng có ngừng, A Châu…Tiếp tục được không anh? Tiếp tục…A!”

Cố Chi Châu đứng lên.

Hắn đem Đào Nhuyễn cả người bế lên, cứ thế bước xuống giường, để hai chân cô quấn trên eo mình, sau đó vừa đi vừa ra vào kịch liệt.

“A!” Đào Nhuyễn bị ©ôи th!t lớn đỉnh mạnh đến miệng tử ©υиɠ, chịu không nỗi kí©ɧ ŧɧí©ɧ mà bật khóc, nước mắt cứ thế rơi xuống không ngừng, “Không cần…không cần nhanh như vậy…Quá sâu…A ~”

Cố Chi Châu cúi đầu hôn lên cánh môi mềm mại, hàm răng cắn nhẹ bờ môi no đủ, trầm giọng bảo: “Anh chỉ dựa theo lời Nhuyễn Nhuyễn nói mà làm thôi.”

“A ~ ư ~”

Cố Chi Châu ôm Đào Nhuyễn từ phòng ngủ sang tới phòng tắm, chờ tới rồi, lại ấn cô lên vách tường tiếp tục hung mãnh thọc ra rút vào, sau lưng là mặt tường lạnh lẽo, trước mặt là bờ ngực ấm áp, bên trong còn đang cắm một cây ©ôи th!t thô cứng, dưới kí©ɧ ŧɧí©ɧ như vậy, Đào Nhuyễn thực mau liền bị ȶᏂασ đến cao trào.

Mà lúc này, Cố Chi Châu lại không đem tϊиɧ ɖϊ©h͙ bắn vào trong.

Hắn đợi Đào Nhuyễn hơi chút bình phục từ dư vị cao trào, nhẹ nhàng hôn sườn mặt cô, gậy thịt bên trong đỉnh mạnh một cái, ôn nhu nói: “Nhuyễn Nhuyễn, chúng ta chưa xong đâu.”

————
Các cô biết cái gì gọi là “Ôn nhu hương” không?

Anh Cố nhà chúng ta dùng “nước ấm luộc ếch”, khiến bé ếch Đào Nhuyễn dù bị trụng chín cũng can tâm tình nguyện =)))) Anh nhà quả nhiên cao tay 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc