[Thập Niên 90] Mẹ Tôi Là Vợ Cả Mất Sớm Trong Tiểu Thuyết Niên Đại

Chương 6: Chỉ số chinh phục

Trước Sau

break

Sự áy náy thoáng qua trong lòng Kỷ Ngọc Thư.

Năm đó những lời ấy vốn chỉ để lừa Diệp Thu Cúc, ông ta khó khăn lắm mới được về thành phố, sao có thể quay lại đón họ được, như vậy chẳng phải là tự hủy hoại tiền đồ của mình sao?

Nhưng lúc này, nghe tin Diệp Thu Cúc bao nhiêu năm không tái hôn mà vẫn luôn chờ đợi mình, trong lòng ông ta dâng lên một cảm giác thỏa mãn lạ lùng.

Cảm giác này là thứ mà hai mẹ con Tưởng Ngọc Lan và Kỷ Ly Ly không thể mang lại.

“Vậy bây giờ mẹ con đang ở đâu?” Thật lòng mà nói, khi thấy Kỷ Minh Nguyệt cầm tấm ảnh cưới của ông ta và Diệp Thu Cúc năm đó tìm đến, ông ta có chút hoảng loạn, chỉ nghĩ đến việc đáp ứng yêu cầu của cô ta trước rồi giấu nhẹm mọi chuyện đi, không thể để nhà họ Tưởng biết được.

Nhưng lúc này nghe Kỷ Minh Nguyệt nói vậy, ông ta lại không kìm được mà hỏi thăm tin tức của Diệp Thu Cúc, dù sao người phụ nữ này cũng đã lãng phí nửa đời người để chờ đợi mình.

“Mẹ tìm đến đây mới biết bố đã tái hôn. Mẹ nói không thể phá vỡ hạnh phúc hiện tại của bố, nhưng mẹ lại không giải quyết được vấn đề đi học cho con, nên đành phải để con đến tìm bố.

Mẹ đã tìm được một nhà hàng, làm công việc rửa bát ở đó. Bố ơi, bố đừng đuổi mẹ đi có được không ạ, chúng con sẽ không nói ra đâu.”

Giọng Kỷ Minh Nguyệt đầy van nài, nhưng ánh mắt lại lướt qua [chỉ số chinh phục] đang từ từ tăng lên trên đầu ông ta.

Quả nhiên, không người đàn ông nào lại không vui khi có một người phụ nữ mười mấy năm ròng vì mình mà thủ thân như ngọc.

Nhìn [chỉ số chinh phục] vẫn đang tăng lên, cô ta không khỏi cười khẩy.

...

Nhà cậu Tưởng Ái Quốc thực ra không xa, ngay tòa nhà đối diện.

Hai mẹ con đi từ trên lầu xuống, Tưởng Ngọc Lan cứ nắm chặt túi áo, bên trong đó là sổ tiết kiệm của cả nhà.

“Mẹ, mẹ thả lỏng đi, mẹ cứ thế này chẳng phải là lạy ông tôi ở bụi này sao?” Kỷ Ly Ly có chút buồn cười nhìn Tưởng Ngọc Lan đến nỗi đi cùng tay cùng chân.

“Trong này là toàn bộ gia sản của nhà chúng ta đấy, mẹ không lo sao được?” Tưởng Ngọc Lan cũng không muốn căng thẳng, nhưng cơ thể lại phản ứng theo bản năng, đây chính là số tiền họ tích cóp hơn mười năm qua.

Thôi được rồi, Kỷ Ly Ly im lặng, cô thở dài.

Rõ ràng mới hôm qua cô vẫn còn là một cô bé hoạt bát vui vẻ, vậy mà chỉ trong một ngày đã bị buộc phải trưởng thành.

“Đúng rồi, Ly Ly, mẹ thấy hình như con không thích Minh Nguyệt?” Tưởng Ngọc Lan hỏi.

“Cũng có một chút ạ.” Đối với Tưởng Ngọc Lan, Kỷ Ly Ly không có gì phải giấu giếm.

“Tại sao?” Tưởng Ngọc Lan có chút tò mò.

“Mẹ, mẹ nghĩ kỹ mà xem, từ lúc cô ta đến nhà mình tới giờ, có phải chúng ta đã đối đãi với cô ta bằng lễ nghi cao nhất không? Nhưng cô ta cứ giữ bộ dạng như bị bắt nạt, vẻ mặt oan ức.

May mà lúc này bố có ở nhà, chứ nếu bố không ở nhà mà cô ta bày ra bộ dạng đó, người khác chẳng phải sẽ nghĩ chúng ta bắt nạt cô ta sao?”

Bất kể có phải do tình tiết trong truyện hay không, Kỷ Ly Ly vẫn không thể nào ưa nổi Kỷ Minh Nguyệt.

Cô nghĩ, đây có lẽ là vấn đề về từ trường.

“Con nói vậy cũng đúng thật.” Tưởng Ngọc Lan suy nghĩ một lát rồi cũng gật đầu, không ngờ đứa bé đó tâm tư lại nặng nề đến vậy.

“Biết đâu bà nội đã nói gì với cô ta thì sao.” Kỷ Ly Ly nói xong bĩu môi, chuyện này bên nhà họ Kỷ đều biết rõ, cô không hề vu oan cho họ.

Theo như tình tiết truyện, sau này Kỷ Ngọc Thư sẽ sắp xếp cho Diệp Thu Cúc ở gần nhà họ, rồi bà ta mang thai sinh con trai, ngay cả lúc ở cữ cũng là do bà nội nhà họ Kỷ chăm sóc.

Chuyện này cũng là một trong những nguyên nhân khiến Tưởng Ngọc Lan bị nhồi máu cơ tim.

Tưởng Ngọc Lan trầm ngâm, không nói gì thêm.

Kỷ Ly Ly biết bà đã nghe lọt tai lời mình nói.

Như vậy là tốt rồi, mỗi ngày khắc sâu thêm một chút ấn tượng tiêu cực về những người khác trong nhà họ Kỷ.

Nhà Tưởng Ái Quốc vì ở chung với Tưởng Kiến Nghĩa nên diện tích rất rộng.

Sau khi hai mẹ con gõ cửa, người mở cửa là mợ Chu Thanh Phân, bà tươi cười chào đón hai người vào nhà.

Tưởng Kiến Nghĩa đang ngồi đọc báo ở phòng khách.

Ông đã về hưu được hai năm nhưng vẫn chưa bỏ được thói quen đọc báo.

Ông ngước mắt khỏi tờ báo, nhìn hai mẹ con: “Sao giờ này lại qua đây?”

“Tất nhiên là vì nhớ ông rồi ạ. Ông ngoại.” Kỷ Ly Ly ngồi xuống bên cạnh ông, khoác tay làm nũng với ông cụ.

“Sắp thành người lớn cả rồi mà còn làm nũng, con không thấy ngại à.” Tưởng Ngọc Lan đưa tay ấn nhẹ vào trán cô.

“Ly Ly nhà chúng ta mới học cấp ba, sao đã là người lớn được?” Tưởng Kiến Nghĩa bênh vực.

Kỷ Ly Ly là người xuyên không từ trong bụng mẹ, nên cô có tình cảm sâu sắc với những người xung quanh, đặc biệt là bên ngoại.

Nghĩ đến việc ông cụ này trong truyện vì Tưởng Ngọc Lan mất sớm mà ngã bệnh rồi qua đời, hốc mắt Kỷ Ly Ly nóng lên, cô nhất định sẽ không để chuyện đó xảy ra.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc