[Thập Niên 90] Mẹ Tôi Là Vợ Cả Mất Sớm Trong Tiểu Thuyết Niên Đại

Chương 16: Gậy ông đập lưng ông

Trước Sau

break

“À đúng rồi, bố, đôi giày da nhỏ năm ngoái bố mua cho con, bố chưa đưa cho Lan Lan đúng không ạ, chị Minh Nguyệt đi chắc cũng vừa.”

Kỷ Ly Ly nói xong cười rạng rỡ với Kỷ Minh Nguyệt.

Là cô ta gây sự trước, nếu cô ta không động vào đồ trong phòng cô, cô cũng sẽ không bày ra trò này.

“Chưa, ngày mai Minh Nguyệt con thử xem, nếu vừa chân thì lúc đó mua thêm cho con một đôi để thay đổi.” Như vậy lại tiết kiệm được một khoản, giai đoạn đầu khởi nghiệp ông ta cần rất nhiều vốn, những chỗ có thể tiết kiệm được thì cứ tiết kiệm.

“Vâng ạ, chú hai.” Kỷ Minh Nguyệt ngoan ngoãn đáp, lúc về phòng còn lườm Kỷ Ly Ly một cái thật mạnh.

Đợi Kỷ Minh Nguyệt về phòng, Kỷ Ly Ly ghé sát vào Kỷ Ngọc Thư khẽ nói:

“Bố, bố đừng nghĩ con cố tình bắt chị Minh Nguyệt mặc đồ cũ nhé, con làm vậy cũng là vì tốt cho nhà mình thôi.

Tính của thím ba bố còn không biết sao, nếu thím ấy biết bố mua quần áo mới cho chị Minh Nguyệt, chẳng phải thím ấy sẽ nói bố thiên vị, chỉ quan tâm đến con gái bác cả mà không đoái hoài gì đến Lan Lan và Hổ Tử nhà thím ấy à?”

Kỷ Ngọc Thư nghĩ một lát, với tính cách của vợ chồng nhà chú ba thì không phải là không làm ra được.

Nhưng tiền đề là Kỷ Minh Nguyệt thực sự là con gái của anh cả.

Nghĩ đến đây, ông ta vỗ vai Kỷ Ly Ly: “Cũng có lý, vẫn là Ly Ly nhà ta suy nghĩ chu đáo.”

“Đúng không ạ, sau này ngày tháng còn dài, chúng ta từ từ bù đắp cho chị Minh Nguyệt là được mà.” Giọng Kỷ Ly Ly rất chân thành.

“Được, con mau đi ngủ đi, đợi nghỉ lễ bố sẽ đưa con đi chọn quần áo mới.” Kỷ Ngọc Thư nhìn cô với vẻ mặt hài lòng.

Đợi Kỷ Ly Ly về phòng, Kỷ Ngọc Thư thầm nghĩ, chuyện làm ăn nên tiếp tục lo liệu thôi.

Đợi ngày mai Minh Nguyệt ổn định, ông ta sẽ phải tiếp tục bận rộn với việc kinh doanh.

Đúng rồi, hai hôm trước ông ta bảo Tưởng Ngọc Lan thu xếp tiền tiết kiệm trong nhà để đưa cho ông ta, sao bà không có động tĩnh gì nhỉ, ông ta phải đi hỏi mới được.

“Ý của em là toàn bộ tiền tiết kiệm của nhà chúng ta đều bị bố vợ mượn hết rồi?” Kỷ Ngọc Thư không kìm được hỏi.

“Đúng vậy, ông ấy cần gấp nên em cho ông ấy mượn hết rồi. Khi nào anh cần, hay là ngày mai em đi hỏi bố?”

Tưởng Ngọc Lan lần đầu tiên nói dối trắng trợn như vậy nên có chút không tự nhiên, nói xong quay đi không nhìn thẳng vào mắt ông ta.

“Lúc mượn bố nói thế nào?” Kỷ Ngọc Thư cố gắng giữ bình tĩnh.

“Ông ấy nói chỉ là xoay vòng vốn thôi, nhiều nhất là hai tháng. Nếu chúng ta thực sự cần thì ông ấy sẽ nghĩ cách cho chúng ta.”

Tưởng Ngọc Lan nói xong lại cảm thấy hơi hối hận, hai tháng có lâu quá không?

“Không sao, vậy thì đợi hai tháng. Anh cũng nhân cơ hội này xem người ta làm thế nào.” Kỷ Ngọc Thư nhanh chóng có tính toán trong lòng.

Chỉ hai tháng thôi, ông ta chờ được.

Nếu vì chuyện tiền nong mà gây ra xích mích với nhà vợ thì lại không hay.

“Bên anh thực sự không có vấn đề gì chứ?” Tưởng Ngọc Lan xác nhận lại.

“Không sao, vừa hay có thể chuẩn bị kỹ lưỡng hơn một chút.” Kỷ Ngọc Thư ôn tồn an ủi bà.

Tưởng Ngọc Lan thấy ông ta như vậy, không khỏi nghĩ, có lẽ Ly Ly và Ái Quốc đã nghĩ nhiều rồi? Nhưng bà cũng không thể phá đám họ lúc này, cứ coi như để ông ta nghỉ ngơi thêm hai tháng vậy.

Bà nghĩ thầm.

Bên này, Kỷ Minh Nguyệt về phòng tức đến không ngủ được.

Động vào quần áo của Kỷ Ly Ly vốn là để chọc tức cô, con gái tuổi dậy thì chính là lúc lòng chiếm hữu và lòng tự trọng cao nhất.

Không ngờ con ả đó lại gậy ông đập lưng ông.

Không được, cô ta phải bình tĩnh lại, không thể bị con ả dắt mũi.

Sau đó, cô ta thầm niệm trong lòng, quan trọng nhất là điểm công lược, điểm công lược, điểm công lược.

Cứ như vậy, dưới tác dụng của việc tự thôi mên, Kỷ Minh Nguyệt cuối cùng cũng ngủ được.

Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng sáng hôm sau nhìn thấy nụ cười của Kỷ Ly Ly, Kỷ Minh Nguyệt vẫn bị ảnh hưởng.

Cô ta hạ mi mắt, không nhìn cô nữa.

Lúc này, Kỷ Ly Ly liếc nhìn bộ quần áo trên người Kỷ Minh Nguyệt, ngây thơ nói:

“Chị Minh Nguyệt, không phải chị rất thích quần áo của em sao? Sao hôm nay không mặc?”

Nói rồi không đợi cô ta trả lời đã tiếp lời: “Ài, xem cái trí nhớ của em này, em còn chưa đưa cho chị. Đúng rồi, trong phòng chị bố đã chuẩn bị tủ quần áo chưa ạ?”

Không phải thích so bì sao? Đương nhiên cô phải chiều lòng cô ta rồi.

“Chưa, chú hai nói đợi nghỉ lễ sẽ đưa chị đi chọn kiểu chị thích.” Kỷ Minh Nguyệt cười đáp lại.

“Vậy hay là dứt khoát chuyển luôn cả tủ quần áo trong phòng em sang phòng chị nhé, em mua quần áo mới cùng tủ mới luôn, thế nào?” Kỷ Ly Ly cười tươi như hoa nhìn Kỷ Minh Nguyệt.

“Kỷ Ly Ly, em đừng quá đáng.” Kỷ Minh Nguyệt nhíu mày nhìn cô, thật là đủ rồi, mặc đồ cũ của cô ta thì thôi đi, bây giờ còn phải dùng cả tủ quần áo cũ của cô ta nữa sao?

“Chị Minh Nguyệt, đừng giận mà, em chỉ đùa với chị thôi.” Kỷ Ly Ly giọng không đổi, cười nói rằng mình chỉ đùa thôi.

Nhìn cô như vậy, Kỷ Minh Nguyệt chỉ muốn tát cho cô hai cái.

Nhưng điều này cũng cho thấy kế sách của cô ta là đúng.

Cô ta cố tình làm vậy, không phải là muốn chọc giận mình rồi nhân cơ hội đi mách lẻo sao?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc