[Thập Niên 90] Mẹ Tôi Là Vợ Cả Mất Sớm Trong Tiểu Thuyết Niên Đại

Chương 14: Đôi đũa chung

Trước Sau

break

“Về rồi à? Mau rửa tay ăn cơm đi!” Nghe tiếng mở cửa, Tưởng Ngọc Lan từ trong bếp ló đầu ra nói.

“Mẹ, tối nay ăn gì thế ạ?” Kỷ Ly Ly tiện miệng hỏi.

“Mẹ làm món thịt heo xào ớt xanh và khoai tây mà con thích đấy.” Tưởng Ngọc Lan nói rồi bưng đĩa thức ăn từ bếp ra.

“Minh Nguyệt thích ăn gì hay muốn ăn gì thì cứ nói với thím hai một tiếng là được.” Trong mắt Tưởng Ngọc Lan, không có đứa trẻ nào không thích ăn khoai tây.

“Cháu không kén ăn đâu ạ, thím hai.” Kỷ Minh Nguyệt nói xong nhanh chóng dời mắt đi chỗ khác.

Từ lúc xuyên không đến nay, bữa cơm nào ở quê của cô ta cũng có khoai tây, đến mức bây giờ cô ta nhìn thấy khoai tây là muốn nôn.

“Không kén ăn là tốt rồi, đâu như Ly Ly, lớn tướng rồi mà còn kén ăn.” Kỷ Ngọc Thư nói rồi kéo ghế ngồi xuống.

Giọng điệu bông đùa nên không ai để ý, nhưng Kỷ Ly Ly biết, ông ta bắt đầu vô thức so sánh hai người họ, và đây mới chỉ là khởi đầu, sau này tình huống như vậy sẽ chỉ ngày càng nhiều hơn.

“Minh Nguyệt, con ăn nhiều vào, xem con gầy chưa này.” Kỷ Ngọc Thư nói rồi gắp thức ăn cho cô ta.

Vẻ mặt của Kỷ Minh Nguyệt cứng đờ trong giây lát, cô ta gào thét trong lòng, rốt cuộc có chút lễ nghi trên bàn ăn nào không vậy.

Thấy dáng vẻ sắp phát điên của cô ta, Kỷ Ly Ly thầm cười trong lòng.

Từ lúc biết nói cô đã từ chối để người khác gắp thức ăn cho mình, bảo họ phải có ý thức dùng đũa chung.

Tiếc là bao năm qua chỉ có nhà họ Tưởng nhớ, lúc này thấy Kỷ Minh Nguyệt như vậy, cô cảm thấy sảng khoái.

“Đã nói với ông bao nhiêu lần rồi, gắp thức ăn cho con trẻ thì lấy đôi đũa này này.” Tưởng Ngọc Lan chỉ vào đôi đũa chung mà bà cố tình để sẵn.

“Minh Nguyệt nhà người ta đâu có cái tật xấu như Ly Ly.” Kỷ Ngọc Thư khẽ hừ một tiếng.

“Thím hai, không sao đâu ạ, cháu không để ý đâu.” Kỷ Minh Nguyệt lí nhí nói.

Tưởng Ngọc Lan liếc nhìn cô ta không nói gì.

Vừa rồi bà đã thấy sự khó chịu thoáng qua trong mắt cô ta, bà còn tưởng cô ta không thích, bây giờ xem ra là bà đã nhiều lời rồi.

Trước tối hôm qua bà sẽ không để ý đến những chi tiết này, nhưng tối qua về nhà mẹ đẻ nghe em dâu nhắc nhở, hôm nay đối mặt với Kỷ Minh Nguyệt bà không kìm được mà quan sát kỹ hơn một chút, mới phát hiện cô ta cũng có những toan tính của riêng mình.

Ăn cơm xong, Kỷ Minh Nguyệt lại chủ động đi rửa bát.

Kỷ Ngọc Thư bắt đầu bọc sách cho Kỷ Ly Ly, giấy kraft đã được cắt sẵn từ trước, một loáng là xong.

Kỷ Ly Ly đang viết tên lên từng quyển một thì Kỷ Minh Nguyệt từ bếp đi ra, nhìn Kỷ Ly Ly với vẻ ngưỡng mộ: “Thật tốt, sách mới của chị chẳng bao giờ được người nhà giữ gìn cả.”

“Ngày mai con lĩnh sách mới chú cũng bọc giúp con.” Kỷ Ngọc Thư nghe vậy vội an ủi.

“Cảm ơn chú hai.” Kỷ Minh Nguyệt nói xong kéo một chiếc ghế ngồi chen vào giữa hai bố con, lật xem sách giáo khoa ở đây, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên chạm mắt với Kỷ Ly Ly, nở một nụ cười ngây thơ.

Kỷ Ly Ly nhìn chằm chằm vào quyển sách trước mặt, không nói gì về hành vi gần như khiêu khích của Kỷ Minh Nguyệt.

Mấy trò vặt vãnh này chưa đủ để khiến cô tức giận, hơn nữa cô đã qua cái tuổi tranh giành sự yêu thương từ lâu rồi.

Kỷ Minh Nguyệt có chút ngạc nhiên trước sự bình tĩnh của Kỷ Ly Ly.

Cô ta quay đầu nhìn Kỷ Ngọc Thư, khẽ hỏi: “Chú hai, tối nay cháu vẫn ngủ ở phòng Ly Ly ạ?”

“Không cần, phòng của con đã chuẩn bị xong rồi. Đợi nghỉ lễ chúng ta sẽ đưa con đi cửa hàng cung tiêu xã và bách hóa tổng hợp xem thử.”

Kỷ Ngọc Thư nghĩ đến việc hôm qua cô ta đến chỉ mang theo một chiếc túi nylon, bên trong chỉ có hai bộ quần áo.

“Vậy cháu chiếm phòng sách rồi, Ly Ly có giận không ạ?” Kỷ Minh Nguyệt nói xong cẩn thận liếc nhìn Kỷ Ly Ly, trong lòng lại thầm chê bai sao bây giờ vẫn còn có cửa hàng cung tiêu xã?

“Sao lại giận chứ, kê thêm một cái giá sách trong phòng em là được rồi.” Kỷ Ly Ly mỉm cười với cô ta, trong nhà có ba phòng, phòng của cô là lớn nhất.

“Yên tâm, Ly Ly không phải người nhỏ mọn như vậy đâu, con cứ yên tâm ở, thiếu gì cứ nói với chú hai thím hai.” Kỷ Ngọc Thư nói xong nhìn về phía Tưởng Ngọc Lan đang đọc sách trên ghế sofa.

Kỷ Ngọc Thư lại một lần nữa cảm thán, việc đúng đắn nhất ông ta làm năm đó chính là nghe theo lời bố mẹ, về thành phố giấu đi quá khứ và kết hôn với Tưởng Ngọc Lan.

Dù không muốn thừa nhận, nhưng ông ta phải công nhận rằng nếu không có sự hỗ trợ của nhà họ Tưởng, bây giờ ông ta sẽ không có đủ tự tin để nghỉ không lương mà khởi nghiệp.

Còn về Minh Nguyệt, đợi khi ông ta khởi nghiệp thành công, ông ta sẽ cho cô ta một lời giải thích.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc