Ban đầu hai nhóm người rất hòa thuận, vốn là những người hay nói chuyện với nhau quan hệ cũng khá thân thiết. Nhưng dần dần không biết tự lúc nào, họ lại vì chút thịt kho này mà đỏ mắt, bắt đầu tranh giành.
Đến khi vật vã giành giật xong, miếng lòng kho cuối cùng được cho vào miệng, họ mới từ từ cẩn thận, vô cùng tiếc nuối mà nhai sau đó nuốt xuống bụng.
Họ vẫn không nhịn được mà thốt lên cảm thán: “Ngon thật, lâu lắm rồi không được ăn thịt ngon như vậy. Lòng heo kho này còn thơm ngon hơn cả thịt chân giò, ngon hơn cả thịt ba chỉ. Vợ thằng Thành Dã làm kiểu gì mà giỏi thế.”
“Đúng vậy.”
Họ chép miệng, trong khoang miệng vẫn còn lưu lại chút hương vị thịt, vừa thơm vừa mềm dư vị vô cùng càng ăn càng thơm.
Ngu Nhụy Châu đúng là biết cách làm.
Cô nói cô bán lòng kho, đây mới là ngày đầu tiên sao? Đúng là có bản lĩnh, sao lại giỏi đến vậy.
Bây giờ học nghề không giống như đời sau có đủ loại video hướng dẫn, cũng không hề có công thức công khai. Muốn mở tiệm làm ăn, đều phải thành thật đến tiệm của người khác làm học việc, chăm chỉ học lỏm.
Cho nên nồi lòng kho này của Ngu Nhụy Châu, người khác không nghĩ ra được công thức, cũng không biết làm thế nào chỉ biết là nó rất ngon.
Thật ra họ đều ăn cơm xong cả rồi mới ra ngoài hóng mát tám chuyện một, nhưng bây giờ Ngu Nhụy Châu đi rồi họ cũng chẳng còn hứng thú nói chuyện nữa.
Trong đầu toàn là hương vị lòng kho mà Ngu Nhụy Châu vừa cho họ, không ít người vẫn còn đang thưởng thức dư vị.
Ngu Nhụy Châu vừa nói cô bán lòng kho, vậy nên... ngày mai vẫn sẽ mở hàng đúng không?
Cả các cô vợ trẻ và các bà, các thím đều bị món lòng kho này làm cho thèm, nghĩ rằng món này đắt hơn rau củ nhưng mua một ít về chắc cũng không sao.
Mua ít thôi chan chút nước sốt vào cơm ăn, cùng lắm thì cho thêm ít rau củ vào xào lại, vừa có thêm mùi thịt số lượng cũng nhiều hơn.
Họ nghĩ tới nghĩ lui, đều không hẹn mà cùng nuốt nước miếng.
“Ực.”
Tiếng nuốt nước miếng đồng loạt của mọi người vang lên rất rõ trong không khí. Họ ngại ngùng liếc nhìn nhau, rồi hạ quyết tâm ngày mai nhất định phải đến tiệm lòng kho của Ngu Nhụy Châu xem thử.
Dù không mua, cũng phải đến xem tình hình thế nào, họ là thành viên của "tổ chức tình báo" trong thôn mà, có chuyện gì mới họ đều phải đến xem náo nhiệt.
Ừm, tiện thể mua ít lòng kho.
...
Ngu Nhụy Châu không biết sau khi cô đi, có hai nhóm người bị món lòng kho của cô hấp dẫn, đến mức buổi tối suýt nữa thì mất ngủ trong mơ cũng toàn là mùi kho thơm nức.
Cô đang nhóm lửa nấu cơm.
Nhân tiện, cô còn đun một nồi nước lớn ở bếp bên cạnh, chuẩn bị đun một nồi nước nóng.
Ban ngày cô đã nghĩ đến chuyện này rồi, người nông thôn hình như không có thói quen tắm rửa thường xuyên thì phải? Thế này không được, phải yêu sạch sẽ mới được chứ.
Cô kê một chiếc ghế nhỏ, qua lại trông chừng củi lửa ở hai bếp, sau đó lại xào rau nấu cơm bận rộn. Bên kia, vẻ mặt của Hoắc Thành Dã cũng hơi thay đổi.
Anh cúi đầu khẽ ngửi mùi trên người mình.
Vừa mới dọn dẹp xong đồ đạc trong tiệm, khóa cửa xong liền đến chuồng chăm sóc heo, lúc ra về trên người liền có chút mùi.
Nghĩ đến đêm hôm đó, Ngu Nhụy Châu chê anh mắng trên người anh có mùi, chê anh bẩn.
Hoắc Thành Dã mím môi, đôi mày nhíu lại.
Hoắc Thành Dã không giống những người bán thịt khác, đi thu mua heo của người ta để bán, mà anh tự mình nuôi heo.
Thời buổi này nuôi heo cũng không hề dễ dàng. Rất nhiều gia đình nuôi heo không nỡ chốn ăn lương thực, đến lúc gần tết lôi ra mổ thì lại gầy gò nhỏ bé chẳng có mấy cân thịt mỡ lại càng không.
Nhưng Hoắc Thành Dã nuôi heo có đầu tư hơn nhiều.
Anh xây một cái lều ở gần nhà, nuôi vài con heo trong đó. Không chỉ mỗi ngày vội vàng lùa heo đi lại trong hàng rào gần đó, mà thức ăn cho heo cũng rất được chăm chút cẩn thận. Anh cho heo ăn đúng giờ mỗi ngày, tìm loại cỏ heo tươi ngon nhất, còn cho thêm cả bã đậu và nhiều thứ khác, lại phải dọn dẹp vệ sinh chuồng heo...
Điều này khiến cho heo của người dân thôn bên cạnh không thể nào so sánh được với những con heo anh nuôi. Con nào con nấy trắng trẻo mập mạp, thịt lại thơm ngon, thế nên rất nhiều người chuyên tìm đến thôn của anh để mua thịt.
Vì phải dọn dẹp vệ sinh chuồng heo, bên trong có rất nhiều phân, những công việc bẩn thỉu mệt nhọc này Hoắc Thành Dã thường không nhờ người khác làm. Tạ Trì và những người khác đều đã tan làm, Hoắc Thành Dã dọn dẹp xong xuôi mọi thứ mới chuẩn bị về nhà.
Tuy đã chuẩn bị quần áo lao động để thay ở chuồng heo, lúc ra về cũng cởi áo khoác nhưng ít nhiều gì vẫn còn chút mùi.
Hoắc Thành Dã ngửi mùi trên người mình, đôi lông mày rậm đen gần như muốn thắt lại thành nút.