Thập Niên 80: Sau Khi Kiều Mỹ Nhân Gả Cho Đại Lão Mặt Sẹo Thô Kệch

Chương 22

Trước Sau

break

Từ tiệm thịt về nhà Hoắc Thành Dã có một đoạn đường, lúc đi sợ chiếc nồi thịt kho lớn ở yên sau bị đổ, nên Ngu Nhụy Châu đều dắt xe đi bộ suốt quãng đường chứ không dám đạp.

Lúc về, nồi cơ bản đã trống không, Ngu Nhụy Châu có thể chạy xe được. Chỉ có điều con đường này thật sự khó đi, gập ghềnh lồi lõm, đường đất xóc nảy muốn chết, toàn là đá dăm, chỗ này thì lõm một hố to, chỗ kia thì lổn nhổn sỏi đá.

Ngu Nhụy Châu đạp được một lúc, bị xóc đến mức cái eo chịu không nổi đành phải xuống xe dắt bộ.

Dù sao đường cũng không xa, ít nhất còn hơn là bị xóc nảy suốt cả quãng đường, đầu óc ong ong hết cả lên.

Lúc về trời đã nhá nhem tối, ráng chiều đỏ rực như lửa treo trên bầu trời. Ven đường không ít người vác nông cụ về nhà.

Khi đi đến ngã tư dẫn vào nhà Hoắc Thành Dã, Ngu Nhụy Châu nhìn thấy mấy người đang ngồi tán gẫu ven đường.

Bây giờ người ta không có điện thoại di động, hoạt động giải trí cũng ít. Vào tầm tối này, một số nhà ăn cơm sớm liền ra ngoài đi dạo, túm tụm tán gẫu.

Người trong làng đều quen biết nhau, kê một hòn đá, tìm một cái đệm ngồi xuống, phe phẩy quạt, có thể nói chuyện đến tối mịt mới lưu luyến ra về.

Ngã rẽ lúc này có hai nhóm người. Một nhóm là các bà, các thím lớn tuổi hơn một chút, tóc đã hoa râm, đang nheo mắt nhìn về phía Ngu Nhụy Châu.

Một nhóm là các cô vợ trẻ, tụm năm tụm ba đứng đó tám chuyện.

Họ cùng quay đầu lại nhìn về phía Ngu Nhụy Châu. Khi phát hiện ra đó là một gương mặt lạ trong thôn, không ít người nhận ra đây là cô vợ mới cưới của Hoắc Thành Dã.

Ánh mắt của họ tức thì có chút thay đổi.

Thôn của chủ cũ và thôn của Hoắc Thành Dã cách nhau một khoảng, nhưng người của hai thôn không phải là hoàn toàn không có liên hệ, không có giao lưu giao lưu gì với nhau. Lúc mới cưới không ai để ý, cũng không hỏi thăm về tiếng tăm của Ngu Nhụy Châu, nhưng qua vài ngày tiếng tăm của cô ít nhiều cũng đã truyền đến đây.

Một cô gái chưa chồng, chạy đi giặt giũ nấu cơm cho người ta một thời gian dài như vậy, đối với những năm 80 mà nói đây đúng là chuyện cực kỳ chấn động.

Nếu cô thật sự thành đôi với đối phương thì cũng chẳng có gì đáng nói. Vấn đề mấu chốt là chăm sóc Tống Khánh Sinh một thời gian dài như vậy, kết quả là đối phương lại từ chối lời cầu hôn của cô, cắt đứt quan hệ với cô. Cuối cùng, trong thế bất đắc dĩ, cô vội vàng gả cho Hoắc Thành Dã.

Những người trong thôn đều biết rõ ngọn ngành câu chuyện, ít nhiều gì cũng cảm thấy hành vi của Ngu Nhụy Châu có chút không biết xấu hổ. Ánh mắt họ nhìn cô cũng có chút khác thường.

Đây là chuyện giữa hai thôn với tư cách người cùng thôn với Hoắc Thành Dã, họ tự nhiên cảm thấy Ngu Nhụy Châu một người ngoài thôn như cô lừa gạt tình cảm của Hoắc Thành Dã, coi anh như một "kẻ đổ vỏ".

Trước khi Ngu Nhụy Châu đến, ngã tư này luôn ríu rít tiếng trò chuyện và tiếng cười đùa. Bây giờ cô đến, không khí lại trở nên lạnh ngắt. Không ít người nhìn cô mà không nói gì, trông vô cùng kỳ quái.

Ngu Nhụy Châu chớp chớp mắt.

Cô không hề sinh ra cảm xúc tiêu cực trước những ánh mắt kỳ lạ và thù địch này. Dù trong lòng đang nghiến răng thầm mắng chủ cũ là một kẻ gây rối, để lại cho cô một mớ bòng bong nhưng sắc mặt cô vẫn bình thản như thường.

Người ta nói những người thích tụ tập tán gẫu ở đầu thôn chính là thành viên của "tổ chức tình báo" của cả thôn. Chuyện gì xảy ra trong nhà mỗi người đều không thể qua mắt được họ. Quả nhiên là như vậy.

Ngu Nhụy Châu nảy ra một ý nghỉ, mỉm cười chào họ:

“Chào các thím và chào mọi người. Mọi người ăn cơm xong cả rồi ạ, ăn sớm thật đấy. Nhà cháu còn chưa nấu đâu, vừa mới từ tiệm thịt về phải về dọn dẹp đã.”

Hai nhóm người cau mày nhìn Ngu Nhụy Châu, có người “Ừm” một tiếng coi như trả lời.

Thái độ chút qua loa nhưng Ngu Nhụy Châu không để ý.

Cô cười tủm tỉm đỗ xe đạp lại, lấy từ chiếc nồi lớn ở yên sau ra gần nửa phần lòng heo kho, chia thành hai túi nhỏ rồi lần lượt đưa cho hai nhóm người.

Chỗ này vốn là Ngu Nhụy Châu cố tình giữ lại để tối nay cô và Hoắc Thành Dã ăn. Nhưng chẳng phải là vừa hay sao, coi như quảng cáo cho tiệm lòng kho nhà mình, lại còn được đội ngũ tuyên truyền của "tổ chức tình báo" giúp đỡ miễn phí, không tận dụng thì thật lãng phí quá.

Ngu Nhụy Châu mỗi thứ đều cắt một ít, còn chan thêm nước kho. Dù không còn nóng hổi như lúc chiều mới mang đi nhưng cũng còn hơi ấm. Bây giờ đang là mùa hè, hơi nguội một chút cũng không sao.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương