Hoắc Thành Dã đứng bên cạnh nhíu mày, trong tình huống này anh cũng không phản bác lời Tạ Trì. Chỉ là anh không thích nói đi nói lại những chuyện này, nên thái độ rất dứt khoát.
Đôi mắt đen sâu thẳm nhìn về phía người phụ nữ đối diện, Hoắc Thành Dã khẽ ngẩng khuôn mặt có sẹo lên: “Muốn mua thì lấy đi, đồ không cho không.”
Anh vốn cao lớn lại thêm vết sẹo kia, tạo cho người ta một cảm giác áp bức mạnh mẽ.
Rõ ràng anh không nói lời nào quá nặng nề nhưng người phụ nữ đối diện lại lập tức im bặt, cả người run lên.
Bà ta biết thái độ của Hoắc Thành Dã rất kiên quyết, cộng thêm việc vốn đã có chút sợ anh, nên cũng không nói thêm gì nữa.
Ngu Nhụy Châu thấy vậy thì cong môi lên, trước mặt bà ta mà thản nhiên cho hết đồ vào túi.
Thật ra cũng chỉ là một bọc nhỏ, nhưng đúng là có đủ cả bộ lòng, từ tim, gan, phổi, cật cho đến lòng, lá lách. Ngu Nhụy Châu thấy đồ còn ít, lại đường đường chính chính lấy thêm đuôi heo và móng heo trên quầy của Hoắc Thành Dã bỏ vào.
Ừm, thế này mới đầy đặn.
Làm xong tất cả, Ngu Nhụy Châu mới lười biếng ngẩng mắt lên nhìn người phụ nữ đối diện, cô mỉm cười:
“Thím yên tâm, đồ chắc chắn sẽ không bị làm hỏng đâu. Dù sao thì lòng heo cũng là thứ tốt, bán cũng được nhiều tiền đấy, cháu nhất định sẽ làm thật ngon.”
Sau đó cô nói đầy ẩn ý: “Đồ ăn dù làm ra vị gì, ăn vào bụng cũng không tính là lãng phí, huống chi ăn vào bụng chúng cháu ít nhất sẽ không đi nói xấu người khác, thím nói có đúng không?”
Lời này của Ngu Nhụy Châu gần như là thẳng thừng chỉ trích việc người phụ nữ xúi giục con mình hát đồng dao mỉa mai Hoắc Thành Dã. Mọi chuyện đã rõ như ban ngày, mặt người phụ nữ lúc xanh lúc đỏ, muốn nói gì đó lại không thể phản bác, cuối cùng đành đen mặt hậm hực dắt con trai nhanh chóng rời đi, bóng lưng trông vô cùng thảm hại.
Thấy vậy, Tạ Trì không nhịn được ôm bụng cười lớn, lên tiếng khen cô:
“Chị dâu nói hay thật đấy, ôi chao cái miệng này lợi hại thật, em với anh Hoắc khó mà nói được gì, dù sao cũng là hàng xóm. May mà có chị dâu mở miệng, thật hả giận.”
Ngu Nhụy Châu cười cười không nói gì, đợi họ quay lại ăn cơm xong, cô xách cà mèn và chỗ lòng heo đi:
“Thứ này cho bà ta không bằng cho em, đợi tối nay em kho, mai mang cho hai người ăn thử.”
Tạ Trì cứ tưởng Ngu Nhụy Châu lúc trước nói muốn ăn lòng heo là cố tình để chọc tức người phụ nữ kia, không ngờ cô lại định làm thật.
Chuyện này... đồ ăn sẽ không bị lãng phí thật chứ?
Tạ Trì rơi vào do dự, ngập ngừng hồi lâu vẫn không nói ra.
Cậu ta trơ mắt nhìn Ngu Nhụy Châu xách đồ đi vào khu chợ nông sản đối diện, có vẻ là đi chọn mua gia vị để kho.
Trên quầy hàng chỉ còn lại cậu ta và Hoắc Thành Dã. Tạ Trì có chút bất ngờ, nhếch mép nói:
“Chị dâu không giống như em tưởng tượng. Hôm nay gặp thấy chị ấy cũng khá tốt, mấy lời đồn đó không chừng là giả, miệng lưỡi thế gian thật đáng sợ.”
Những lời đồn mà cậu ta nghe được về Ngu Nhụy Châu đều rất tiêu cực, nào là đỏng đảnh lại tùy hứng trong đầu chỉ có Tống Khánh Sinh. Vì đàn ông mà sống dở chết dở, chạy theo giặt giũ nấu cơm chăm sóc việc nhà cho người ta, quan hệ với người trong thôn đều không tốt, là một cô gái có ảnh hưởng cực kỳ xấu làm suy đồi thuần phong mỹ tục.
Thậm chí còn có người nói Ngu Nhụy Châu nếu không được Hoắc Thành Dã cưới về thì không chừng đã thành gái lỡ thì. Dù cô có đẹp đến đâu nhưng với chuyện của cô và Tống Khánh Sinh, chẳng thanh niên nào trong thôn dám cưới.
Nhưng Ngu Nhụy Châu mà Tạ Trì gặp hôm nay lại khác hẳn trong lời đồn.
Cô nhiệt tình hoạt bát, tính tình lại tốt, nấu ăn ngon, miệng lưỡi sắc bén lại còn dí dỏm hài hước. Dù là thái độ với Hoắc Thành Dã hay với mọi người xung quanh, đều trông rất thoải mái.
Hoắc Thành Dã nhìn bóng dáng Ngu Nhụy Châu dần biến mất ở đầu đường đối diện, một lúc lâu sau mới chậm rãi mở miệng:
“Cậu không phải muốn hỏi tôi đêm đầu tiên đã xảy ra chuyện gì sao? Chuyện về Ngu Nhụy Châu tôi biết sớm hơn cậu một chút, chính là vào tối hôm đó.”
Anh thản nhiên kể lại chuyện đêm đầu tiên Ngu Nhụy Châu chửi bới anh, chuẩn bị nhảy cửa sổ bỏ trốn kết quả bị thương rồi được anh đưa đến trạm y tế.
Tạ Trì nghe mà mắt chữ A mồm chữ O: “Hả? Hả? Hả? Vậy bây giờ chị ấy... chị ấy, chị ấy không phải là đang giả vờ chứ? Định đợi anh lơ là rồi lại bỏ trốn à?”
Hoắc Thành Dã suy nghĩ một lát, rồi lắc đầu: “Tôi đã nói sẽ đưa cô ta về nhà mẹ đẻ ly hôn, cũng chưa từng có ý định vi phạm ý muốn của cô ta, nhưng cô ta lại từ chối.”