Thập Niên 80: Sau Khi Kiều Mỹ Nhân Gả Cho Đại Lão Mặt Sẹo Thô Kệch

Chương 13

Trước Sau

break

Tạ Trì chảy nước miếng đầy miệng, dù biết rõ đây là cơm Ngu Nhụy Châu mang cho Hoắc Thành Dã, cậu ta vẫn không nhịn được mà lau mép, liên tục nuốt nước miếng.

“Trời đất ơi chị dâu, thơm quá đi mất.”

Ngu Nhụy Châu liếc cậu ta một cái, không nhận ra đây là ai, đoán chừng là bạn bè hoặc người làm cùng với Hoắc Thành Dã, thế là cô cũng cười tủm tỉm đưa một chiếc bánh qua:

“Cậu cũng ăn đi, tôi mang theo nhiều lắm.”

Tạ Trì trước đây nghe không ít tin đồn không hay về Ngu Nhụy Châu, lúc trước còn nói vài câu về cô trước mặt Hoắc Thành Dã. Giờ đây nhìn chiếc bánh bột ngô vàng ruộm giòn tan được đưa tới, cậu ta không khỏi ho khan một tiếng.

Sau đó, cậu ta nhanh chóng nhận lấy và nói: “Cảm ơn chị dâu.”

Hoắc Thành Dã không nỡ lãng phí lương thực, vẫn nắm chặt cà mèn của mình, sắc mặt cũng lạnh nhạt:

“Tôi ăn cái này là được rồi, sau này cô không cần mang cơm đến nữa, tự mình ăn là được đường đi cũng không gần.”

Ngu Nhụy Châu vờ như không nghe thấy, giật lấy hộp cơm nguội trong tay anh, rồi gắp cho anh một chiếc bánh rán vàng giòn:

“Ăn cái này trước đi, nguội là không ngon đâu. Cà mèn của anh lát nữa em mang về, tối hâm lại cho anh ăn, ăn cơm nguội hoài không tốt cho dạ dày đâu.”

Giọng điệu của cô giống hệt như một người vợ mới cưới thực thụ. Hoắc Thành Dã cảm thấy có chút khác lạ trong lòng, anh cau mày nhìn cô thêm vài lần.

Sau đó, anh mím môi một lúc sau vẫn ngồi xuống.

Chiếc bánh nướng nóng hổi giòn tan tự nhiên ngon hơn cơm thừa canh cặn nguội ngắt, biết rằng lương thực sẽ không bị lãng phí, anh cũng tâm phần nào.

Cắn một miếng bánh bột ngô trước mặt, nhân bên trong là tóp mỡ trộn với cà tím mềm nhừ, vừa thơm vừa giòn. Nếu không phải Hoắc Thành Dã nhanh chóng nhét vào miệng, nước sốt đã sắp chảy xuống theo ngón tay anh rồi.

Hoắc Thành Dã nhai ngấu nghiến, vẻ mặt hơi kinh ngạc.

Ngon thật, hơn nữa còn là một vị ngon khác hẳn với món ăn hôm qua. Tay nghề nấu nướng của Ngu Nhụy Châu quả thật không phải dạng vừa.

Trời đang nắng gắt, gần tiệm thịt ít người qua lại, đúng là giờ ăn cơm. Mọi người xung quanh ngửi thấy mùi thơm này đều chảy nước miếng, quanh tiệm thịt chỉ có thể nghe thấy tiếng hai người họ nhai bánh nướng “rôm rốp, rôm rốp” pha lẫn tiếng hít hà, nhai nuốt khi ăn.

Ngu Nhụy Châu chắp tay sau lưng đi một vòng quanh tiệm thịt, định bụng đợi Hoắc Thành Dã và Tạ Trì ăn xong rồi tiện tay mang cà mèn về.

Cô quan sát hoàn cảnh tiệm thịt của Hoắc Thành Dã, phát hiện diện tích không lớn lắm, nhưng chiều rộng và chiều sâu lại vừa đủ dùng. Phía sau cửa hàng có một căn nhà, một nửa dùng làm nhà kho, một nửa dùng để chứa thịt và dụng cụ.

Phía trên tiệm thịt có che một mái hiên để chắn nắng, đối diện là khu chợ nông sản bán rau củ. Vị trí tiệm thịt của Hoắc Thành Dã được chọn khá tốt, vừa vặn ở ngay lối ra vào.

Bên cạnh tiệm thịt không có cửa hàng nào khác, mà thông thẳng ra mặt đường.

Ngu Nhụy Châu đi đi lại lại, ngó nghiêng quan sát đôi mắt càng suy nghĩ càng sáng lên.

Cô cảm thấy, chỗ trống bên cạnh này hoàn toàn có thể bày thêm một gian hàng, bán thêm thứ gì đó khác.

Nằm cạnh sạp thịt của Hoắc Thành Dã, có thể thu hút khách hàng của nhau, buôn bán cũng tiện.

Chỉ có điều, bán cái gì thì được nhỉ?

Ngu Nhụy Châu đặt ngón tay thon trắng lên môi, vẻ mặt hơi nghiêm túc, đăm chiêu suy nghĩ.

Đúng lúc này, trước sạp thịt xuất hiện một người phụ nữ cứ ngó qua ngó lại.

Hoắc Thành Dã và Tạ Trì vẫn chưa ăn xong, nhưng họ đã rất tự nhiên đứng dậy đón khách.

Làm ăn buôn bán là vậy, ăn cơm cũng không được yên ổn. Đang ăn dở mà có khách đến là chuyện rất bình thường.

“Thím mua gì ạ?"

Người phụ nữ quét mắt một vòng, ánh mắt đột nhiên dừng lại, mặt mày hớn hở cất tiếng nói:

“Tiểu Hoắc à, bộ lòng heo kia của các cậu còn cần không? Thứ này khó bán, nhiều người cũng không quen ăn giữ lại cũng lãng phí hay là cho thím đi.”

Tạ Trì đứng bên cạnh cố tình nhướng mày cười nói: “Thím ơi, thím cũng thích mua cái này về ăn hay sao?”

Người phụ nữ cười xua tay làm động tác trêu đùa: “Ôi dào, quan hệ của chúng ta tốt thế này, nói chuyện tiền nong làm gì. Coi như thím giúp các cậu giải quyết, không cần cảm ơn thím đâu nhé. Chúng ta đều là hàng xóm bao nhiêu năm rồi, Tiểu Hoắc, Tiểu Trì hai đứa đều là thím nhìn lớn lên, tình cảm của chúng ta thế nào chứ.”

Bà ta luyên thuyên vài câu, rồi giơ tay định lấy đống lòng heo.

Tấm ván gỗ bày thịt của Hoắc Thành Dã vừa rộng vừa dài, người phụ nữ gần như phải nhón chân, cố gắng vươn tay ra mới với tới được, cánh tay duỗi rất dài, đôi mắt sáng rực.

Đống lòng heo đó cũng không được đựng trong gì cả, cứ để vương vãi ở đó, người phụ nữ cũng không ngại bẩn tay.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương