Thập Niên 80: Sau Khi Bị Hành Hạ Tới Chết, Tôi Đã Được Tái Sinh

Chương 5

Trước Sau

break
“Anh tưởng tôi còn là con ngốc để anh dắt mũi sao?”

“Còn nữa, cái câu anh không đánh tôi nữa nghe thật thối hoắc. Anh không đánh tôi thì tôi phải mang ơn đội nghĩa với anh chắc? Anh mẹ nó nghĩ mình là cái thá gì giữa cuộc đời này?"

"Đồ đàn ông vũ phu, hạng vô tích sự chỉ giỏi nịnh hót, luồn cúi."

"Bây giờ trong lòng anh chắc hẳn đang tức tối lắm nhỉ? Tự cho rằng mình đã ban phát chút lòng tốt mà tôi lại dám được voi đòi tiên.”

“Tôi nói cho anh biết, tôi chính là kẻ được voi đòi tiên đấy! Tôi không chỉ muốn được voi đòi tiên, mà còn muốn trèo lên đầu anh mà phóng uế nữa kìa."

"Tức không? Cứ việc tức chết đi, đồ vũ phu súc sinh!"

"Người vợ trước của anh rõ ràng là bị anh đánh đập đến chết phải không? Vậy mà anh dám rêu rao là cô ấy lâm bệnh qua đời, rồi đổ tại người ta số mỏng? Tôi khinh! “

“Ngay cả người phụ nữ sinh cho anh ba đứa con mà anh còn ra tay tàn độc như thế, anh đúng là ngay cả loại cầm thú không bằng. Loại người như anh, sao xứng đáng có vợ?"

"Trời cao có mắt, đất dày có linh, nên mới phái tôi về đây để trị hạng người như anh!"

"Bây giờ tôi chính thức thông báo cho anh, đồ vũ phu Tạ Xuyên, những ngày tháng tốt đẹp của anh chấm dứt rồi. Bà đây sẽ khiến anh sống không bằng chết!"

Chu Tuệ mang theo toàn bộ oán khí tích tụ từ kiếp trước trút hết ra ngoài qua từng lời chửi rủa. Mắng xong, cô cảm thấy lồng ngực nhẹ bẫng, vô cùng sảng khoái. 

Trái lại, Tạ Xuyên nghe đến đâu thì mặt mày xám ngoét đến đó, gã tức đến mức phổi như muốn nổ tung, cả người run lên bần bật.

Anh ta lao tới định giật lấy con dao phay trong tay Chu Tuệ. Nhưng cô đâu có dễ dàng để anh ta toại nguyện, cô liên tục lách người né tránh, khiến hai người cứ thế rượt đuổi nhau vòng quanh chiếc bàn gỗ ở phòng khách. 

Trong khi truy đuổi, Tạ Xuyên vẫn không ngừng tuôn ra những lời giáo điều giả tạo.

"Những lời nhảm nhí cô vừa nói, tôi không biết cô nghe từ đâu nhưng tôi khẳng định tất cả đều là bịa đặt!”

“Đường dài mới biết sức ngựa, ở lâu mới biết lòng người. Thời gian sẽ chứng minh tất cả, tôi vốn dĩ là người đàn ông mẫu mực, chưa bao giờ có thói quen bạo hành phụ nữ."

"Răng còn có lúc chạm phải lưỡi, vợ chồng mâu thuẫn là chuyện thường tình. Phải có va chạm, mài giũa thì tình cảm mới ngày càng tốt đẹp, tôi đây vốn dĩ rất thương vợ.”

“Hơn nữa, ở đơn vị tôi luôn làm việc nghiêm túc, đoàn kết với đồng nghiệp, cống hiến hết mình cho sự nghiệp xây dựng đất nước. Ở nhà, tôi là đứa con hiếu thảo, người bố mẫu mực, và là một người chồng luôn nói một không hai."

"Dù tôi có lớn tuổi hơn cô một chút, nhưng đàn ông lớn tuổi mới biết xót người. Cô được gả cho tôi chính là một sự trèo cao, một đặc ân đấy.”

“Nhìn lại mình đi, tôi là một biểu nhân tài, là đối tượng được đơn vị trọng dụng bồi dưỡng, còn cô thì sao? Ngay cả cái bằng cấp ba cũng chẳng với tới được."

"Nếu cô biết điều, ngoan ngoãn hiếu kính mẹ chồng, chăm sóc tốt cho các con, tôi chắc chắn sẽ không để cô chịu thiệt. Phận đàn bà sau khi xuất giá phải lấy chồng làm trọng, lấy chồng làm trời."

"Đàn ông bôn ba bên ngoài vì sự nghiệp, đàn bà lo toan việc nhà là bổn phận hiển nhiên. Giờ tôi cho cô một cơ hội cuối cùng, đưa con dao đó đây, tôi có thể đại lượng coi như chưa có chuyện gì xảy ra."
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc