Thập Niên 80: Sau Khi Bị Hành Hạ Tới Chết, Tôi Đã Được Tái Sinh

Chương 22

Trước Sau

break
Những lời độc địa đó khiến ngay cả hàng xóm láng giềng cũng nhìn cô bằng con mắt khinh khi khác lạ.

Chu Tuệ khi ấy hoàn toàn rơi vào cảnh khốn cùng, ở nhà thì bị đánh đập tàn nhẫn, ra ngoài thì bị láng giềng cô lập không ai giúp đỡ. 

Khi trốn về nhà mẹ đẻ, cô lại bị chính người thân bắt ép đưa về địa ngục, báo cảnh sát thì không ai đứng ra giải quyết. 

Ngay cả chủ nhiệm hội phụ nữ khi đến hòa giải cũng chỉ khuyên cô hãy cố mà nhẫn nhịn.

Chu Tuệ cứ thế hoàn toàn trở thành một hòn đảo cô độc giữa biển đời, ngày qua ngày cam chịu sự sỉ nhục và bạo hành. 

Cô đưa tay lau đi những giọt nước mắt, kiếp trước cô đã khóc quá đủ rồi. Sống lại đời này, cô nhất định phải khiến kẻ khác phải rơi lệ.

Chu Tuệ trút hết căm hận vào miếng xương sườn, coi đó chính là gã Tạ Xuyên, cô nghiến răng nghiến lợi gặm sạch sẽ, thậm chí đập nát cả tủy xương để nuốt chửng. 

Sau khi ăn no nê rồi thỏa mãn ợ một cái, cô thản nhiên đi về phòng ngủ. 

Đống bát đĩa bẩn thỉu trong bếp ư? Ai thích dọn thì dọn, cô chẳng bận tâm.

Còn về ba đứa trẻ kia, ai sinh ra thì người đó tự mà nuôi lấy. Kiếp trước cô đã dốc hết lòng thành, đối xử với chúng bằng tất cả sự quan tâm và tình yêu, cẩn thận chăm sóc cả thể chất lẫn tinh thần, cuối cùng cũng chẳng nhận lại được gì tốt đẹp.

Kiếp này, cô quyết định mặc kệ tất cả.

Chu Tuệ nằm trên giường, miên man nghĩ về những sự kiện chấn động vừa xảy ra hôm nay. Cô tự hỏi không biết gã Tạ Xuyên giờ ra sao, liệu cái thứ đó của anh ta có hỏng hẳn hay không? 

Nếu anh ta vẫn còn lành lặn, cô nhất định sẽ phải tiếp tục nỗ lực thêm nữa. 

Hôm nay cô đã làm tổn thương đến thứ mà gã đàn ông như Tạ Xuyên coi trọng nhất, chắc chắn anh ta ta sẽ không đời nào bỏ qua cho cô.

Cô cần phải chuẩn bị một kế hoạch sẵn sàng để đối phó.

Một là phải tăng cường rèn luyện thể dục để nâng cao thể lực.

Hai là phải luyện tập cho thật thuần thục năm chiêu phòng sói, chuẩn bị tư thế sẵn sàng đối đầu trực diện với Tạ Xuyên.

Ba là phải sớm tìm cho mình một món công cụ phòng thân thật thuận tay.

Kể từ khi sống lại đến nay, cô đã có hai lần giao đấu với Tạ Xuyên. 

Lần đầu tiên, cô đã đâm một nhát cảnh cáo vào bà già đạo đức giả Tiết Hồng Diễm. Lần giao đấu thứ hai, cô đã đâm thẳng vào chỗ hiểm của Tạ Xuyên khiến máu chảy ròng ròng.

Chu Tuệ cảm thấy màn thể hiện của mình khá ổn, cô tự nhủ ngày mai sẽ thưởng cho bản thân một cái đùi gà. 

Điều duy nhất khiến cô chưa thực sự hài lòng là hiện tại, khi đối mặt với Tạ Xuyên, sâu trong lòng cô vẫn còn đó nỗi sợ hãi thâm căn cố đế không thể xóa nhòa. 

Nhưng điểm khác biệt so với kiếp trước chính là: giờ đây cô thà sợ hãi, thà run rẩy, cũng không bao giờ chịu nhục để bị đánh đập một cách thụ động nữa, mà sẽ chủ động tấn công.

Tạ Xuyên cũng chỉ là con người bằng xương bằng thịt, anh ta cũng có điểm yếu, cũng biết đau và biết chảy máu. Chẳng có gì phải sợ hãi anh ta cả. 

Chu Tuệ không muốn ép buộc bản thân quá mức. Cô tin rằng sẽ có một ngày, khi nhìn thấy Tạ Xuyên, trong lòng cô chỉ còn lại sự khinh miệt chứ không còn bóng dáng của nỗi sợ.

Cô hồi tưởng lại cái vòng lẩn quẩn của bạo hành gia đình ở kiếp trước của mình.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc