Lưu Nguyệt nhìn ra ngoài trời, nghĩ cũng đã mấy tiếng đồng hồ rồi.
Nhưng bà vẫn đáp: "Không lâu đâu, nếu con còn buồn ngủ thì cứ ngủ thêm một lúc nữa, có phải làm gì đâu. Ngủ đủ giấc mới mau lớn được."
Nói rồi, bà lại ân cần hỏi: "Con có đói không, mẹ đi làm chút gì cho con ăn nhé?"
Phán Phán nhìn mẹ, rồi lắc đầu: "Con không đói, mẹ ạ."
Hai tiếng "mẹ ạ", cô gọi rất khẽ, sợ gọi to quá sẽ làm mẹ không vui.
Vì người mẹ trước đây cũng vậy, mỗi lần cô gọi, bà ta đều không vui vẻ đáp lại, thậm chí khi không vui còn trút giận lên cô.
Nghe thấy cách xưng hô này, Lưu Nguyệt mỉm cười gật đầu: "Không đói thì xuống đây chơi một lúc nhé!"
"Dạ."
Với sự giúp đỡ của mẹ, Phán Phán cẩn thận bước xuống giường.
Lúc này, ở cửa có một người đang đứng.
Đó là Dương Dương, bảy tuổi.
Cũng là anh Năm ruột của Phán Phán.
Nhà người ta sáu tuổi đã đi học, nhưng vì gia đình khó khăn nên vợ chồng Trần Trung chưa cho con trai út đi học sớm.
Họ dự định đợi đến mùa thu này mới cho con đi học.
Vì thế, thường ngày chỉ có hai anh em chơi với nhau.
Nhưng hôm nay, Lạc Lạc đã về với ba mẹ ruột, chỉ còn lại Dương Dương, người thân với em gái nhất, ngồi khóc một mình ngoài sân suốt cả buổi chiều.
Bà nội và cha mẹ cũng đã dỗ dành, Dương Dương cũng hiểu sau khi Lạc Lạc đi rồi sẽ không trở về nữa, sau này cô bé không còn là em gái của cậu nữa.
Còn em gái của cậu, đang ngủ trong nhà.
Cậu đã muốn vào xem từ sớm nhưng bị cha mẹ ngăn lại, mãi đến bây giờ mới được vào.
Dương Dương không vào nhà mà đứng ở cửa, nhìn Phán Phán, người được cho là em gái ruột của mình.
Ánh mắt cậu bé ánh lên vẻ không vui, cứ nhìn chòng chọc vào Phán Phán.
Bị cậu nhìn như vậy, Phán Phán sợ hãi lùi lại, cố gắng trốn sau lưng mẹ.
Lưu Nguyệt cảm nhận được sự phản kháng trong ánh mắt của con trai, lập tức quát: "Dương Dương, con làm gì vậy?"
Dương Dương không nói gì, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Phán Phán, cuối cùng dừng lại trên vết sẹo đỏ kỳ lạ trên má cô.
Cậu không thích người em gái này.
Cậu nghĩ, chính vì sự xuất hiện của cô bé này mà Lạc Lạc mới phải rời đi.
Cảm xúc của trẻ con đều hiện hết lên mặt, Lưu Nguyệt đương nhiên nhìn ra.
Bà không muốn các con có thái độ xa cách với em gái ruột, vội nói: "Con lại đây, dắt em ra ngoài chơi, mẹ đi luộc khoai lang với khoai sọ, lát nữa các anh con về là có ăn."
Dương Dương không muốn nhưng vẫn bước vào.
Nhìn dáng vẻ của con trai, Lưu Nguyệt vừa giận vừa thương.
Nhưng bà vẫn kiên nhẫn nói: "Dù thế nào đi nữa, Phán Phán mới là em gái ruột của con. Sau này phải chăm sóc em thật tốt, giống như chăm sóc Lạc Lạc vậy."
"Vậy còn em Lạc Lạc thì sao ạ?" Dương Dương ngẩng đầu hỏi mẹ.
"Lạc Lạc..." Lưu Nguyệt ngập ngừng, ánh mắt thoáng qua một tia phức tạp, rồi mới nói tiếp: "Từ hôm nay, Lạc Lạc không còn là em gái của con nữa, Phán Phán mới là em gái ruột của con. Nếu con bé có lương tâm, bằng lòng nhận con làm anh thì cũng coi như là một người em."
"Vậy nếu em ấy không nhận thì sao ạ?" Dương Dương hỏi.
"Vậy thì thôi, coi như đường ai nấy đi."
Dương Dương không hiểu "đường ai nấy đi" là gì, nhưng cậu biết, hôm nay Lạc Lạc đi rồi sẽ không bao giờ trở về nữa.
"Thôi, con đừng nghĩ nhiều nữa, dắt em ra ngoài chơi đi." Lưu Nguyệt nói.
Dương Dương tuy có chút buồn nhưng vẫn đáp: "Vâng ạ."
Trước khi đi, Lưu Nguyệt cũng giới thiệu Dương Dương với Phán Phán: "Phán Phán, đây là anh Năm của con, Trần Dương. Dương Dương, em gái con tên là Trần Phán, gọi là Phán Phán. Nếu ai hỏi thì cứ nói như vậy."
"Dạ."
Thế là, dưới sự thúc giục của mẹ, Dương Dương dắt Phán Phán em gái mới ra ngoài.