Thập Niên 80: Ông Trời Lại Đuổi Theo Đút Cơm Cho Phúc Bảo Rồi

Chương 41: Miệng của Phán Phán linh ghê! 2

Trước Sau

break

Dương Dương dí sát mắt vào mu bàn tay em gái, nhìn theo hướng tay chỉ, nhưng chỉ thấy một màu xanh um của núi rừng.
Tuy không thấy gì, cậu vẫn nói: "Thôi được rồi, em đã nói có màu đỏ thì mình qua đó xem thử."
Vốn dĩ cậu định đưa em đến một chỗ khác, nhưng so sánh quãng đường thì cũng gần như nhau.
Chỉ có điều, muốn đến nơi Phán Phán chỉ thì phải qua sông.
Con sông cứ cách vài trăm mét lại có một cây cầu bắc qua. Cầu thường được làm bằng tre ở hai bên bờ, đi trên cầu, dòng nước dưới chân cứ lững lờ trôi, cây cầu cũng khẽ rung rinh.
Hai anh em vừa đến bên cầu thì sau lưng có tiếng gọi.
"Tiểu Dương, làm gì đấy..."
Nghe thấy giọng nói quen thuộc này, Dương Dương biết ngay là ai.
Là Nhị Bảo.
Thằng bé lớn hơn Dương Dương một tuổi nhưng suốt ngày bắt nạt cậu.
Người này Dương Dương cũng đã kể cho Phán Phán nghe rồi, cậu ghét Nhị Bảo lắm, vì nó rất hay bắt nạt người khác.
Quả nhiên, Dương Dương quay lại, thấy Nhị Bảo và Đại Tráng đang đi về phía họ.
"Tao nghe nói Lạc Lạc không phải em gái mày, bị cha mẹ nó đón về rồi? Đây là em gái mày à?" Khi thấy Phán Phán, Nhị Bảo lập tức lộ vẻ mặt ghét bỏ: "Nó xấu thật đấy, trên mặt là cái quái gì thế kia?"
"Ha ha ha, cái gì thế không biết, xấu quá!" Đại Tráng đứng bên cạnh cũng hùa theo.
Nghe đến đây, mặt Dương Dương đỏ bừng vì tức giận.
"Bọn mày mới xấu, trông như con cóc ấy, còn dám chê người khác."
"Ai là cóc? Mày tự nhìn em gái mày xem, cái mặt như dính phải cục phân ấy, ha ha ha..." Nhị Bảo ôm bụng cười ngặt nghẽo.
Đại Tráng cũng cười theo.
Dương Dương tức điên lên, vừa định xông tới thì một bàn tay kéo cậu lại: "Anh ơi..."
Là Phán Phán đã kéo cậu lại.
Phán Phán không muốn anh trai tức giận.
Cô một tay che vết bớt trên mặt, một tay níu lấy tay anh: "Anh ơi, mình đi thôi!"
Mỗi lần bị người khác chê xấu, Phán Phán đều chọn cách bỏ đi, vì cô không thể nào cãi lại được bọn họ.
Nhưng Dương Dương không phải là người dễ lùi bước.
Có lẽ vì nhà đông anh em, lại rất đoàn kết nên bọn trẻ trong làng thường chỉ dám châm chọc chứ không dám đối đầu trực diện.
Hôm nay Nhị Bảo và Đại Tráng dám chế nhạo Dương Dương như vậy cũng là vì bình thường hay bị ăn hiếp, bây giờ thấy Dương Dương dẫn theo Phán Phán có vết bớt trên mặt nên muốn nhân cơ hội này để trêu chọc.
Thế là, Nhị Bảo nhìn hai đứa nó, thấy Dương Dương chỉ có một mình, còn cô em gái mới trông yếu ớt, không lợi hại như Lạc Lạc, nên muốn nhân cơ hội này để bắt nạt.
Nhị Bảo nói: "Sao nào? Tao nói thật không được à? Em gái mày xấu như ma chê quỷ hờn, tao đã nói rồi, Lạc Lạc xinh thế không thể nào là em mày được, đây này, con bé xấu xí này mới là em mày."
"Mày có ngon thì nói lại lần nữa xem!" Dương Dương chỉ vào mặt Nhị Bảo, giận dữ hét lên.
Nhị Bảo cũng không sợ, ưỡn ẹo người, làm điệu bộ xấu xí: "Tao nói đấy, tao nói đấy, em gái mày là đồ xấu xí, đồ xấu xí, hiểu chưa?"
"A!"
Dương Dương không nhịn được nữa, gạt tay Phán Phán ra, vung nắm đấm về phía Nhị Bảo.
Nhị Bảo dĩ nhiên không đứng yên chịu đòn, vừa né vừa đánh trả.
Nhưng Dương Dương bình thường sức đã không nhỏ, một mình Nhị Bảo không phải là đối thủ của cậu.
Thế là, không đánh lại được, có thêm Đại Tráng nhập cuộc.
Hai đánh một, cả ba đứa lao vào nhau, quấn lấy nhau thành một mớ hỗn độn!
"Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa..."
Phán Phán lo lắng nhìn ba đứa trẻ vật lộn, đứa vung tay, đứa tung chân, cảnh tượng khiến cô sợ hãi.
Cô chưa từng thấy ai đánh nhau, đột nhiên chứng kiến cảnh này, hai chân run lên như cầy sấy.
Nhưng thấy anh trai bị hai người bắt nạt, mình lại không giúp được gì, cô lo lắng chỉ biết xông vào can ngăn.
"Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa..."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương