Dù sao Dương Dương cũng còn nhỏ, không nghĩ được nhiều nguyên nhân, chỉ cảm thấy Phán Phán rất lợi hại, vượt ra ngoài hiểu biết của mình.
Lưu Nguyệt nhìn Phán Phán, Phán Phán cũng đang nhìn bà, trên khuôn mặt nhỏ nhắn còn lộ vẻ mơ hồ.
Rõ ràng, Phán Phán cũng không biết tại sao.
Là người lớn, Lưu Nguyệt cũng không nghĩ sâu xa về chuyện này, chỉ nói với Dương Dương: "Chắc là Phán Phán nhà mình được chúng nó yêu quý đấy, nên mới để Phán Phán bắt về nhà."
"Tại sao ạ?" Dương Dương vẫn thắc mắc.
Lưu Nguyệt cười vui vẻ: "Làm gì có tại sao? Chỉ vì cá nhỏ thích Phán Phán, không thích con thôi."
Bà xoa đầu con trai: "Được rồi, nghĩ nhiều làm gì, mang cá về nhà đã!"
Bà gánh gánh cỏ lợn lên, ra hiệu cho hai đứa trẻ đi theo.
Dương Dương xách xô nước, gãi đầu, vẫn không hiểu tại sao Phán Phán lại làm được như vậy.
Chẳng lẽ thật sự như lời mẹ nói, lũ cá đó thích Phán Phán mà không thích cậu ư?
Nhưng cậu trông cũng đâu giống người xấu, cũng không hề xấu trai.
Mãi đến khi về nhà, Dương Dương vẫn không nghĩ ra.
Phán Phán đi bên cạnh mẹ, thỉnh thoảng mẹ hỏi một câu, Phán Phán cũng nghiêm túc trả lời.
Về chuyện dùng rổ bắt cá, cô cũng chỉ nói: "Là lũ cá tự bơi đến đấy ạ."
Lưu Nguyệt nghe xong chỉ thấy buồn cười.
Nhưng thấy con bé hoạt bát, vui vẻ hơn trước nhiều, bà cũng yên tâm hơn.
Cất cỏ lợn xong, Lưu Nguyệt cũng phải ra đồng phụ giúp.
Bà nhìn xô cá nhỏ trong sân: "Dương Dương, con lấy cái sàng phơi chỗ cá này đi, phơi khô rồi đem hấp ăn cũng ngon lắm."
Dương Dương ngoan ngoãn làm theo.
Phán Phán đứng bên cạnh nhìn, thấy anh trai bận rộn, cô cũng muốn giúp.
Nhưng tay cô còn chưa kịp đưa ra, anh trai đã làm xong rồi.
Lưu Nguyệt hỏi Phán Phán: "Phán Phán có muốn theo mẹ ra đồng không?"
"Có ạ." Cô không chút do dự gật đầu.
"Vậy thì đi thôi!" Bà nói, rồi lại gọi Dương Dương: "Dương Dương, còn con thì sao?"
Dương Dương vốn không muốn đi, nhưng nghĩ lại chắc chắn mẹ sẽ bắt cậu trông em gái, nên đành gật đầu: "Con cũng đi ạ."
Lần này, cậu vẫn mang theo cái xô, nhỡ gặp con mương nào, lại để Phán Phán bắt tiếp.
Nếu cô đã bắt cá giỏi như vậy, vậy thì cứ để cô bắt hết đi.
Bây giờ đang là đầu hè, ngoài đồng mạ non và lạc chỉ vừa mới nhú.
Những luống lạc thấp lùn, lá xanh non đang khẽ đung đưa trong gió nhẹ.
Trên ruộng nước, những cây mạ cũng đang dần đâm thêm nhiều nhánh mới, từ một hai nhánh ban đầu, chúng cứ thế vươn lên ngày một xum xuê.
Hai mẹ con đi ngang qua mấy thửa ruộng lúa trước.
Dưới ruộng, có người đang tháo nước cho khỏi ngập úng.
Cũng có người đang dùng bùn trát lại bờ ruộng cho chắc chắn, để sau này đi lại cho tiện.
Phán Phán lẽo đẽo theo sau mẹ, tò mò nhìn những người đang làm lụng trên đồng.
Mùa xuân năm 81, thôn đã thực hiện chính sách khoán sản phẩm đến từng hộ, chia ruộng về cho từng nhà. Cả đội sản xuất chia ruộng lúa và ruộng khô cho mỗi gia đình, mọi người chỉ cần nộp đủ thóc cho trạm lương thực vào cuối năm là được.
Nhà nào không có thóc thì nộp tiền!
Chính sách này được áp dụng đồng loạt ở các xã trong vùng từ đầu năm ngoái.
Chỉ sau một năm, các thôn đều thấy rõ hiệu quả. Việc "khoán hộ" này tốt hơn nhiều so với kiểu "ăn cơm nồi lớn" trước kia, nên cấp trên yêu cầu cứ thế mà làm tiếp.
Bây giờ nhà nào làm cho nhà nấy, ai cũng chăm chỉ hơn hẳn.
Có những người, để cho cây lúa lớn tốt, cứ cắm mặt ngoài đồng cả ngày, đến bữa ăn cũng là con cái mang cơm ra tận nơi, ăn xong lại làm tiếp.
Thấy con gái cứ nhìn ngó xung quanh đầy hiếu kỳ, Lưu Nguyệt bèn nắm lấy tay con, giải thích: "Đây là cây mạ, sau này nó sẽ trổ ra bông lúa, rồi thành gạo trong bữa cơm của nhà mình. Gạo còn có thể xay thành bột để làm nhiều món khác nữa."