Đêm đó, Lưu Nguyệt sợ con gái một mình không quen, nên bảo chồng ngủ trước một mình: "Tối nay em ngủ với con bé, hôm nay nó đã trải qua quá nhiều chuyện, chắc là sợ lắm."
Tuy vẫn ở chung một phòng, nhưng giường của con bé được đặt tách biệt với giường của hai vợ chồng, ở giữa còn có một tấm vải che.
Trần Trung gật đầu, tỏ vẻ thấu hiểu: "Không sao, em cứ qua đi."
Ông còn dặn vợ: "Con bé có chuyện gì thì nhớ nói với anh nhé."
"Vâng, được ạ."
Vợ chồng họ không hề biết, đây là lần đầu tiên trong ký ức của Phán Phán, cô có mẹ ở bên cạnh.
Cô nhìn mẹ bước về phía mình, hai bàn tay nhỏ nắm chặt hai bên vạt áo, siết thành nắm đấm.
Trong phòng tối om, Lưu Nguyệt không nhìn rõ hành động trên tay cô, nhưng ánh mắt ấy vẫn khiến tim bà nhói đau.
"Nào, Phán Phán, chúng ta đi ngủ thôi!"
"Dạ."
Phán Phán được mẹ đích thân bế lên giường. Sợ cô nóng, mẹ còn hé mở cửa sổ để gió bên ngoài thổi vào nhè nhẹ.
Phán Phán có thể ngửi thấy mùi cỏ cây bên ngoài, rất thơm, khiến người ta cảm thấy dễ chịu.
Bàn tay mẹ đang vỗ về nhè nhẹ sau lưng.
Mẹ còn hát ru cho cô nghe, tuy không hiểu lời bài hát, nhưng cô vẫn cảm thấy rất vui, rất hạnh phúc.
"Ngủ đi, ngủ đi con..."
Giọng nói dịu dàng cứ vang lên đều đều, đưa Phán Phán từ từ chìm vào giấc ngủ.
Nghe thấy tiếng thở đều đều của con gái, Lưu Nguyệt ngồi nhìn thêm một lúc nữa, chắc chắn con đã ngủ say, bà mới từ từ đứng dậy.
Nhưng bà vừa mới thẳng người lên, một bàn tay nhỏ đã níu lấy vạt áo bà.
"Mẹ ơi..."
Một giọng nói thì thào vang lên.
Lưu Nguyệt nhìn vạt áo bị con níu chặt, đôi mắt con bé hé mở, nhưng không hoàn toàn tỉnh táo, dường như chỉ là níu lấy bà theo bản năng.
"Mẹ ơi, đừng bỏ con..."
"Mẹ ơi, con sẽ ngoan mà..."
"Con sẽ nghe lời..."
Những lời cầu xin mang theo tiếng nấc nghẹn ngào thốt ra từ miệng đứa trẻ, hết tiếng này đến tiếng khác.
Lòng Lưu Nguyệt đau thắt lại, bà vội vàng vỗ về lưng con: "Không đâu, mẹ sẽ không bỏ con đâu. Phán Phán ngủ ngoan đi con!"
Lần này, Lưu Nguyệt đợi rất lâu, mãi đến khi chắc chắn Phán Phán đã ngủ say hoàn toàn, bà mới nhẹ nhàng ngồi dậy.
Sợ làm con bé thức giấc, bà vừa ngồi dậy vừa không ngừng quan sát con.
Yên tâm con đã ngủ say, bà mới bước về phía chiếc giường của hai vợ chồng.
Trần Trung cũng chưa ngủ. Ông vừa nằm xuống, thấy vợ qua thì vội vàng ngồi dậy.
"Con bé sao rồi?" Ông lo lắng hỏi.
Lưu Nguyệt chau mày: "Cuối cùng con bé cũng ngủ rồi. Nó sợ lắm, hoảng hốt vô cùng. Xem ra ở nhà họ Hà, con bé chưa bao giờ được đối xử tử tế."
Trần Trung không nói gì.
Chỉ cần nhìn cách ăn mặc và thân hình gầy gò của con bé là ông biết nó đã sống không tốt ở nhà họ Hà.
Thực ra, chuyện của Phán Phán ở nhà họ Hà, dù mấy năm qua họ không để tâm nhưng cũng có nghe phong thanh.
Chỉ là ông không ngờ, thái độ của nhà họ Hà đối với Phán Phán còn tệ hơn cả những gì ông nghe được.
Lưu Nguyệt ngồi xuống. Thấy vẻ mệt mỏi trên mặt vợ, chồng bà vội đưa tay ra xoa bóp vai cho bà.
"Đừng buồn nữa, con đã về nhà rồi. Dù sao đi nữa, sau này con sẽ không phải chịu khổ nữa đâu."
Trần Trung không nói thì thôi, vừa nói câu này, lòng Lưu Nguyệt lại càng thêm quặn thắt.
"Anh nói xem, nếu ngày đó chúng ta cẩn thận hơn một chút, cả nhà cùng trông chừng, có phải Phán Phán đã không bị người ta tráo mất không?"
Năm người con trai của Lưu Nguyệt đều được sinh ở nhà. Lần sinh khó khăn nhất là lúc sinh thằng hai và thằng ba. Sau đó vì sức khỏe yếu, nhiều năm sau bà mới có thai thằng tư và thằng năm.
Vợ chồng bà vốn không định sinh thêm nữa, chỉ là cảm thấy có năm thằng con trai mà không có mụn con gái thì hơi tiếc.