Thập Niên 80: Ông Trời Lại Đuổi Theo Đút Cơm Cho Phúc Bảo Rồi

Chương 25: Mẹ dắt con đi dạo một lát 1

Trước Sau

break

Anh năm Dương Dương chưa đến tuổi đi học nên chỉ có thể ngưỡng mộ nhìn các anh làm bài, thỉnh thoảng cậu cũng học ké được vài kiến thức đơn giản.
Phán Phán thấy các anh ai cũng đang chăm chú học bài, cô không biết nên làm gì, đành đứng bên cạnh nhìn họ.
Anh cả thấy cô rón rén nhìn trộm, gọi: "Nào, Phán Phán, lại đây với anh này."
Anh chỉ vào chiếc ghế trống bên cạnh mình, ý bảo Phán Phán ngồi xuống.
Cô nhích từng bước chân, lại gần hơn một chút.
Sau đó, anh cả kéo tay cô ngồi xuống.
Bên cạnh là anh hai.
Thấy cô ngồi xuống, anh hai mỉm cười với cô: "Ngồi ngoan nhé!"
Các anh đối xử với cô rất thân thiện, điều này khiến Phán Phán thả lỏng hơn rất nhiều.
Chỉ có khi đối diện với ánh mắt của anh tư, Phán Phán mới không dám nhìn lâu.
Bởi vì trong năm người anh, chỉ có anh tư là có vẻ không thích cô cho lắm.
Anh tư cũng chỉ ngẩng lên liếc Phán Phán một cái, ánh mắt cậu dừng lại trên vết bớt đỏ của cô, trong lòng có chút khó chịu, nhưng cũng không nói gì, lại cúi đầu làm bài tiếp.
Lưu Nguyệt đi ra, vừa hay thấy cảnh sáu đứa trẻ đang quây quần bên bàn học bài.
Lưu Nguyệt bước tới, bế Phán Phán ra ngoài: "Phán Phán, con vừa mới về nhà, còn chưa quen, mẹ dắt con ra ngoài đi dạo một lát nhé!"
"Dạ." Cô ngoan ngoãn đáp lời.
Hai mẹ con ra khỏi nhà, đi dạo bên ngoài.
Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hương thơm của cỏ cây và đất ẩm.
Phán Phán thấy mùi hương này rất thơm, không nhịn được mà hít hà mấy hơi.
Thỉnh thoảng, tiếng chim kêu hay tiếng côn trùng rả rích lại vang lên. Cô tò mò nhìn quanh, đôi mắt còn có thể nhìn thấy những con vật nhỏ đang di chuyển khắp nơi.
Đây là lần đầu tiên trong bốn năm qua, Phán Phán được đến một nơi như thế này, nên cô thấy cái gì cũng lạ lẫm, tò mò.
Lưu Nguyệt cũng kiên nhẫn giải thích cho con gái từng thứ một, tiếng này là tiếng dế kêu, tiếng kia là tiếng chim gọi bầy.
Gương mặt cô tràn đầy sự hiếu kỳ và phấn khích, thỉnh thoảng còn hỏi lại một hai câu.
Thấy con gái không còn căng thẳng, sợ sệt mình nữa, nỗi lo trong lòng Lưu Nguyệt cũng vơi đi phần nào.
"Phán Phán của chúng ta có thích những âm thanh này không?"
"Dạ, thích ạ!"
"Vậy mẹ dắt con đi dạo thêm một lát nữa nhé."
Trên đường đi, hai mẹ con tình cờ gặp hai người đi ngược chiều.
"Lưu Nguyệt, đi đâu đấy?" Người phụ nữ đi tới lớn tiếng hỏi.
Đợi người đó đến gần, Lưu Nguyệt cũng đáp lại: "Tôi dắt con bé đi dạo một lát."
Người kia nhìn đứa trẻ mà Lưu Nguyệt đang dắt tay, vẻ mặt lộ rõ sự thắc mắc.
Nhưng bà ta nhanh chóng nhớ ra câu chuyện được bàn tán khắp làng hôm nay.
Người phụ nữ chỉ vào Phán Phán, hỏi: "Đây... không lẽ là đứa con gái đó của cô à?"
"Đúng vậy." Lưu Nguyệt gật đầu không chút do dự. "Là đứa bé bị tráo nhầm với Lạc Lạc nhà họ Hà. Nó tên là Phán Phán."
Nói rồi, Lưu Nguyệt lại quay sang bảo Phán Phán: "Phán Phán, đây là Dì Ba Lan, con chào dì đi."
Phán Phán ngoan ngoãn, lễ phép, làm theo lời mẹ gọi một tiếng: "Con chào Dì Ba Lan ạ."
Người kia trên danh nghĩa là dì ba, nhưng đó là cách gọi theo vai vế trong làng, thực chất hai nhà cũng là họ hàng xa, có thể nói là không có quan hệ máu mủ.
"Con bé này cũng ngoan ngoãn, lễ phép ghê..." Dì Ba Lan khen.
Thế nhưng nhìn kỹ Phán Phán, trên mặt bà ta lại lộ ra vẻ không ưa.
Phán Phán có thể cảm nhận được thái độ của người này đối với mình, cô bất giác lùi lại phía sau, không dám nhìn thẳng vào mắt bà ta.
Cảm nhận được sự sợ hãi của con gái, Lưu Nguyệt vỗ nhẹ vào vai Phán Phán, nói: "Phán Phán, đừng sợ."
Dì Ba Lan thấy vậy, cười nói: "Con bé này sao nhát gan thế?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương