Thập Niên 80: Ông Trời Lại Đuổi Theo Đút Cơm Cho Phúc Bảo Rồi

Chương 15: Phán Phán bé bỏng đáng yêu 2

Trước Sau

break

Dương Dương, người duy nhất ở nhà lúc đó, kể lại rành rọt cho các anh nghe chuyện nhà họ Hà đã đến nói năng và làm những gì.
Cả chuyện Lạc Lạc đã không chút do dự, mặc kệ cậu ngăn cản mà bỏ đi như thế nào, cậu cũng kể hết.
Nói đến đây, Dương Dương còn ấm ức: "Em đã bảo em ấy đừng đi, thế mà em ấy vẫn đi. Em ấy còn nói đây không phải nhà của em ấy nữa, nhà em ấy ở trên thành phố cơ. Tức chết đi được."
"Sao nó có thể như vậy được chứ? Chúng ta đối xử tốt với nó như thế, cho dù không phải em ruột thì cũng đã ở nhà mình bao nhiêu năm rồi, nói đi là đi ngay được."
Anh Tư nghe xong, có chút sốt ruột nói: "Sao mày không kéo nó lại không cho nó đi? Chúng ta tốt với nó như thế cơ mà. Sao lại không phải em ruột được? Con bé này mới là em ruột á? Anh thấy chưa chắc đâu."
Anh Tư cũng rất yêu quý em gái, nhà toàn con trai, khó khăn lắm mới có một cô em gái, dĩ nhiên ngày thường rất cưng chiều.
Vậy mà bây giờ nói đi là đi, khiến cậu không tài nào chấp nhận được.
Dương Dương mặt đầy ấm ức: "Em có kéo rồi, nhưng em ấy không cho. Mẹ của em ấy bế em ấy lên xe rồi đạp đi mất, em đuổi theo không kịp."
Dương Dương càng nghĩ càng tủi thân, rơm rớm nước mắt hỏi các anh: "Sao Lạc Lạc có thể như vậy được? Nó không phải là em gái của chúng ta sao?"
Anh Tư cũng tức giận về điểm này, nhưng điều khiến cậu không nỡ hơn cả là em gái Lạc Lạc cứ thế rời đi, sau này cậu sẽ không còn người em gái này nữa.
Cậu lại nhìn sang Phán Phán đang ngồi bên cạnh, vừa hay Phán Phán cũng đang nhìn mình.
Nhìn thấy vết bớt đỏ trên mặt Phán Phán, anh Tư cảm thấy cả người không thoải mái, vội vàng dời mắt đi chỗ khác.
Sau đó, cậu lại tiếp tục hỏi em trai về tình hình lúc Lạc Lạc rời đi.
Khi biết gia đình hiện tại của Lạc Lạc giàu có hơn nhà mình, anh Tư càng tức giận, mắng cô em gái này là đồ vô ơn.
"Không được, nghỉ hè anh nhất định phải đi tìm nó hỏi cho ra nhẽ, xem có phải nó không cần người anh này nữa không?"
Thấy anh Tư mặt đầy hậm hực, anh Hai quát: "Hỏi cái gì?"
Nghe anh trai quát, anh Tư sợ đến ngẩn người.
"Anh Hai, chẳng lẽ anh không muốn biết tại sao Lạc Lạc lại bỏ nhà mình đi sao? Nó là em gái của chúng ta mà..."
"Đó là chuyện của trước kia." Không đợi anh Tư nói xong, anh Hai lạnh nhạt đáp.
Anh Ba bằng tuổi cũng phụ họa theo: "Anh Hai nói đúng đó. Dương Dương đã nói nó chạy nhanh như vậy thì chắc chắn là nó không cần chúng ta nữa rồi, mình đi tìm nó làm gì? Nhà nó bây giờ có tiền, chắc chắn là coi thường chúng ta."
Nhà họ Trần nổi tiếng là nghèo trong làng.
Dù hai năm nay nhờ có cải cách ruộng đất, cuộc sống đã khá hơn trước, nhưng quần áo vẫn phải mặc đồ vá đi vá lại, ăn còn chẳng đủ no, nói gì đến ăn thịt.
Dĩ nhiên, nhà họ Trần nghèo một phần là vì đông con, "trẻ con đang tuổi ăn tuổi lớn, ăn sập cả nhà". Thêm vào đó, cải cách ruộng đất mới được một năm, lương thực nhà trồng được không nhiều.
Phần nữa là do trước đây sức khỏe vợ của ông Trần là Lưu Nguyệt luôn không tốt, mà bà nội Trần cũng từng bị một trận bệnh nặng, tốn không ít tiền.
Vì thế, bây giờ nhà chẳng có tiền tiết kiệm, ăn không đủ no, dùng không được đồ tốt.
Thế nhưng, dù nhà có nghèo đến đâu, có thiếu ăn của ai chứ chưa bao giờ để cô con gái út Lạc Lạc phải thiếu thốn thứ gì.
Lạc Lạc là đứa con gái duy nhất trong nhà, cả gia đình cưng chiều con bé đến mức nào thì cả làng đều thấy rõ.
Thậm chí có người còn thấy nhà họ Trần quá nuông chiều Lạc Lạc, nghĩ con gái lớn lên rồi cũng đi lấy chồng, không cần phải tốt với nó như vậy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương