Thập Niên 80: Ông Trời Lại Đuổi Theo Đút Cơm Cho Phúc Bảo Rồi

Chương 12: Ba người anh còn lại 1

Trước Sau

break

Anh tư nhìn Phán Phán, vẻ mặt không tin nổi: "Sao có thể chứ, sao em gái của chúng ta lại có thể trông thế này được? Chắc chắn là nhầm rồi."
"Không nhầm đâu." Dương Dương quả quyết.
Dù cậu rất không muốn thừa nhận Phán Phán là em gái của mình, vì vết sẹo trên mặt cô không đẹp, chắc chắn sẽ bị bạn bè chê cười.
Nhưng Dương Dương biết, cha mẹ sẽ không lừa họ.
Anh tư cũng biết điều đó, nhưng trong lòng vẫn không muốn tin.
Cuối cùng, là người anh hai luôn bình tĩnh nhất lên tiếng: "Tin hay không, về nhà thì sẽ biết."
Nói rồi, anh ấy bảo Dương Dương dắt Phán Phán về nhà cùng.
Phán Phán lo lắng đi theo sau anh Năm, đưa mắt nhìn ba người anh trai khác mà cậu bé vừa nhắc tới.
Cô mấp máy môi nhưng lại không dám cất tiếng gọi.
Cuối cùng, Phán Phán chỉ có thể lẳng lặng đi theo sau các anh về nhà.
Lúc bước vào sân, cô lo lắng đến mức không kìm được mà níu nhẹ lấy vạt áo của anh trai nhỏ tuổi nhất.
Dương Dương quay đầu nhìn, thấy đôi mắt cô ngập tràn sợ hãi và hoang mang.
Cậu hỏi: "Em sợ à?"
Phán Phán gật đầu.
Cô sợ.
Có quá nhiều người đang nhìn mình chằm chằm, lại cảm nhận được sự ngạc nhiên và không vui của các anh khi thấy mình xuất hiện, cô càng sợ hơn.
Từ nhỏ đã sống trong một môi trường chỉ toàn là ghét bỏ và lạnh nhạt, Phán Phán rất dễ dàng cảm nhận được người khác yêu hay ghét mình.
Sự thật thì cũng giống như vết bớt trên mặt cô, hầu hết mọi người đều chán ghét, chẳng một ai yêu thương.
Thậm chí có người còn nói, cô là một kẻ xui xẻo, nếu không sao tự dưng trên mặt lại mọc ra một cái bớt vừa đỏ vừa đáng sợ như vậy.
Nỗi sợ chồng chất khiến Phán Phán bất an, cô bé chỉ có thể níu chặt lấy người anh duy nhất trước mắt khiến mình cảm thấy đỡ sợ hơn một chút.
Có lẽ vì thương hại ánh mắt đáng thương của Phán Phán, cũng có lẽ vì tình máu mủ đang trỗi dậy, Dương Dương đã không làm ngơ.
Trái lại, cậu bé còn đưa tay vỗ nhẹ lên đầu Phán Phán, cười nói: "Đừng sợ, bọn anh đều là người tốt."
Tuy câu giải thích này nghe có hơi kỳ quặc, nhưng không thể không nói, nó đã phần nào an ủi được Phán Phán.
...
Trong nhà, Lưu Nguyệt đang luộc khoai lang và khoai môn cho mấy đứa nhỏ.
Nghe thấy tiếng bọn trẻ, bà vội vàng bước ra.
"Về rồi à!"
Lưu Nguyệt đứng bên cạnh, thò tay vào chum lấy một ít nước ra rửa đôi tay lấm lem bụi đất.
Bà thấy chỉ có ba đứa lớn hơn về, còn thằng cả vẫn chưa thấy đâu.
"Mau vào nhà ăn khoai lang đi, mẹ vừa luộc xong đấy."
Lưu Nguyệt vừa nói vừa đi về phía mấy đứa con.
Thấy Phán Phán lủi thủi đi sau mấy anh, bà liền bước tới dắt tay cô bé.
Mọi khi, người được bà dắt tay là Lạc Lạc, cô con gái cưng của cả nhà.
Bây giờ, đã đổi thành Phán Phán.
"Lại đây với mẹ nào."
Bà nói rồi bế bổng Phán Phán lên, gọi mấy cậu con trai vào nhà.
Nghe thấy câu nói của mẹ, ánh mắt Dương Dương nhìn các anh bỗng trở nên khác lạ.
Anh Tư còn há hốc miệng kinh ngạc: "Mẹ ban nãy..."
"Vào nhà đã!" Không đợi cậu nói xong, anh Hai lên tiếng nhắc nhở.
Anh Tư ngậm miệng lại, nhưng trong lòng càng thêm khó hiểu.
Vào trong nhà, Lưu Nguyệt đặt cô ngồi lên ghế rồi vào bếp bưng rổ khoai lang và khoai môn được đan bằng tre ra.
"Nào, ăn tạm ít khoai lót dạ đã, lát nữa ông nội với bố các con về rồi mình nấu cơm sau."
Lưu Nguyệt đặt rổ xuống, lấy ra củ khoai lang to nhất, bóc vỏ, thổi cho nguội bớt rồi bẻ một miếng đưa cho Phán Phán.
"Đây, Phán Phán ăn khoai đi con, ngọt lắm."
Phán Phán ngẩng đầu nhìn bà, thấy mẹ cười hiền hậu, nhưng thấy mấy anh vẫn chưa ai ăn, cô lí nhí: "Để các anh ăn trước ạ."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương