Cao Phân nói: “Con dâu thứ hai đi rửa chén đi.”
Lưu Tú Hảo bất mãn: “Con còn phải ra đồng làm, chậm trễ là bị trừ công điểm đó.”
“Biết bị trừ công điểm mà không mau đi rửa chén?”
Lưu Tú Hảo tức giận, lấy Tạ Tiểu Ngọc còn không bằng để Phúc Sinh ở vậy, ít nhất nhà không phải tốn thêm lương thực nuôi một người rảnh rỗi.
Chị dâu cả đã bụng bầu năm tháng đứng dậy nói: “Mẹ ơi, để con rửa cho.”
Cao Phân đau đầu, vợ chồng cả thì thật thà, không nói năng gì. Vợ chồng thứ hai thì từ khi cưới vợ, chồng bị vợ dẫn dắt ngày càng lười biếng. Con trai thứ ba thì khỏe mạnh, giỏi làm việc, nhưng tính tình cổ quái. Con dâu thứ ba là mỹ nhân đèn lồng yếu ớt, gió thổi là tắt, rất khó nuôi. Cả gia đình này, ngày càng khó khăn.
Tạ Tiểu Ngọc nắm một nắm kẹo cho ba đứa trẻ, rồi cầm túi kẹo, nắm thêm một nắm nữa đưa cho Cao Phân: “Mẹ ơi, ăn kẹo đi. Chiều nay Phúc Sinh không đi làm có được không ạ, giúp con chuyển đồ ở khu thanh niên trí thức về.”
Cao Phân phẩy tay: “Đi đi.”
Tạ Tiểu Ngọc xách túi kẹo, gọi Phúc Sinh: “Phúc Sinh, chúng ta đi phát kẹo mừng trong thôn thôi.”
Lưu Tú Hảo trợn mắt khinh bỉ, sợ thôn dân không biết cô ta lấy chồng ngốc hay sao, còn chạy đi phát kẹo mừng, Tạ Tiểu Ngọc còn ngốc hơn cả Phúc Sinh!
Phúc Sinh đứng dậy, nhìn cái cuốc ở góc tường. Mấy ngày nay hắn hiểu rằng, ở đây phải dùng sức lao động để đổi lấy lương thực. Một ngày không làm việc sẽ bị trừ công điểm, bị trừ công điểm thì cuối năm sẽ bị chia ít lương thực, không có lương thực thì sẽ bị đói. Hắn nhìn Tạ Tiểu Ngọc, cái cơ thể yếu ớt như thể gió thổi là đổ đó, nếu nhịn đói một bữa chắc sẽ ngất.
Phúc Sinh nói: “Làm việc, tối chuyển đồ.”
Cao Phân sợ tính cách bướng bỉnh của con trai làm Tạ Tiểu Ngọc giận, nói: “Con kết hôn, nghỉ một ngày không sao đâu. Mẹ sẽ nói với đội trưởng một tiếng, không trừ công điểm của con.” Không trừ là không thể, nhưng không cần cho con trai biết.
Tạ Tiểu Ngọc không hề tức giận, mỗi câu nói của Phúc Sinh cô đều hiểu ý, Phúc Sinh sợ thiếu lương thực làm cô đói, Phúc Sinh là người tốt nhất.
Hai người đến khu thanh niên trí thức, khu thanh niên trí thức ở thôn Đại Hà vẫn còn hơn chục người, sáu người ở chung một phòng, đều là giường phản lớn.
Vừa đến cửa, nghe thấy một giọng mỉa mai từ bên trong: “Ai ở thôn Đại Hà mà không biết Diệp Phúc Sinh vừa hung dữ vừa ngốc. Mấy hôm trước là hắn đó, đấm chết một con heo rừng, người đáng sợ như vậy, lại còn là một thằng ngốc, là Tạ Tiểu Ngọc tự nguyện lấy hắn, bị thằng ngốc đó đánh chết cũng không liên quan đến tôi!”
Nghe giọng là Lương Thiên Đông, Tạ Tiểu Ngọc nghe người khác nói Phúc Sinh ngốc thì tức giận. Phúc Sinh không phải ngốc, hắn chỉ bị rối loạn giao tiếp, hắn thông minh hơn hầu hết mọi người.
Tạ Tiểu Ngọc đạp cửa xông vào: “Lương Thiên Đông, sao cô dám nói thế, thịt heo rừng đó cô không ăn à? Có giỏi thì nhổ thịt heo rừng ra rồi hãy nói xấu!”
Hôm đó, một con heo rừng trong núi xông vào đại đội ba của thôn Đại Hà, húc bị thương hai người đàn ông trưởng thành, giẫm nát rất nhiều hoa màu, chính Phúc Sinh đã đấm chết con heo rừng. Khi đại đội sản xuất chia thịt, khu thanh niên trí thức cũng được chia hai cân, mà Lương Thiên Đông là người tham ăn nhất.
Lương Thiên Đông giật mình, thấy Tạ Tiểu Ngọc còn dẫn theo Diệp Phúc Sinh hung tợn thì vô cùng sợ hãi. Cái gã ngốc đó có thể đấm chết cả một con heo rừng, ai biết được hắn có phát điên mà đánh người không?
Lương Thiên Đông chạy ra sau lưng chị cả thanh niên trí thức Liễu Vân, đáp lại: “Tạ Tiểu Ngọc, cô thật vô lương tâm. Tôi ở đây bầu bạn với cô hai năm, vậy mà cô lại không chịu lấy anh tôi.”
“Cô bị bệnh à? Ai bầu bạn với ai chứ, chúng ta là về nông thôn lao động, anh của cô là một tên biến thái, tôi sẽ không bao giờ lấy hắn ta!”
“Cô dám mắng anh tôi, tôi sẽ viết thư về kể lại!”
“Cô đi mà kể! Tôi đã lấy chồng ở thôn Đại Hà rồi, hắn ta làm gì được tôi chứ? Năm đó cô trêu một con mèo con, nó cào cô một cái, anh của cô đã đập chết nó. Còn năm về nông thôn, có một con chó cỏ sủa chúng ta mấy tiếng, nửa đêm hắn ta đã giết chết nó rồi nấu lẩu thịt chó. Tiểu Lưu trong nhà máy không hợp với hắn ta, hắn ta đã đánh người ta nằm liệt giường nửa năm. Cô nói xem, hắn ta không phải biến thái thì là gì!”