Thập Niên 80: Hãn Phu Từ Cổ Đại Xuyên Tới

Chương 24

Trước Sau

break



Cao Phân ngày càng hài lòng với Tạ Tiểu Ngọc, bà chợt nhớ đến lời mẹ chồng của A Hoa nói chuyện lúc tan làm. Bà Trần nói rằng thanh niên trí thức ở các thôn đang lần lượt về thành phố. Tiểu Ngọc ở nhà mẹ đẻ được nuông chiều, biết đâu cô sẽ được đón về. Cần phải vun đắp tình cảm giữa Phúc Sinh và Tiểu Ngọc sớm, để dù Tiểu Ngọc có về thành phố, cô vẫn có thể mang Phúc Sinh theo.

Điều này Cao Phân rất đồng tình, nhưng làm thế nào để vun đắp tình cảm?

Cao Phân và bà Trần có cùng ý nghĩ: sinh con sớm là chuyện quan trọng nhất.

Cao Phân gọi con trai cả đến, nói: “Thằng cả, tính cách thằng em con thế, có một số chuyện nó không hiểu. Con là anh cả, phải nói cho nó nghe, dạy nó chuyện phòng the.”

Diệp Kim Sơn đã có một con gái, vợ lại đang mang thai đứa nữa, lúc này cũng đỏ mặt: “Mẹ, con làm sao nói với Phúc Sinh được? Mẹ đang làm khó con đấy.”

Tuy là anh em ruột, anh cũng ngại nói với Phúc Sinh về chủ đề riêng tư và xấu hổ như vậy. Chuyện này, đàn ông chẳng lẽ không tự biết hết sao?

“Phúc Sinh vẫn chưa làm với vợ à?”

Diệp Kim Sơn không thể tin được, chưa làm mà em dâu ba không hề làm loạn, vậy có lẽ là cả hai đều ngây ngô, hoặc em dâu ba có ý nghĩ khác. Bên ngoài đồn rằng em dâu ba gả cho Phúc Sinh là để trốn hôn ở thành phố.

Cao Phân đánh vào con trai cả một cái, nếu làm rồi thì bà còn phải tìm con trai cả để khuyên bảo Phúc Sinh sao?

“Hôm nay con phải nói với Phúc Sinh.”

“Hay để thằng hai nói với Phúc Sinh đi, nó lanh mồm lanh miệng hơn.”

Cao Phân cảm thấy không ổn, thằng con trai thứ hai không giữ mồm giữ miệng, chắc chắn sẽ kể lại cho vợ nó nghe như một câu chuyện cười, Lưu Tú Hảo mà biết thì cả thôn sẽ biết, không được.

Một lúc sau, Diệp Kim Sơn đành chịu thua bước ra, lấy đòn gánh và thùng nước, gọi Phúc Sinh cầm đèn pin rọi đường phía trước cho anh: “Phúc Sinh, đi gánh nước với anh.”

Phúc Sinh định đón lấy đòn gánh: “Để em đi cho.”

Phúc Sinh gánh nước ban đêm chưa bao giờ cần đèn rọi.

Diệp Kim Sơn không cho: “Anh có chuyện muốn nói với em, đi thôi.”

Lần gánh nước này kéo dài hơi lâu, Tạ Tiểu Ngọc còn lo lắng: “Mẹ, con đi xem thử nhé.”

Cao Phân ho một tiếng: “Hai người đàn ông lớn tướng, làm sao mà lạc được? Con đi ngủ đi.”

Mãi một lúc sau, Phúc Sinh mới về phòng. Tạ Tiểu Ngọc bảo hắn đi ngủ, Phúc Sinh xoắn xuýt ngón tay, lặng lẽ nằm xuống mép trong giường.

Tạ Tiểu Ngọc thổi tắt đèn dầu, cũng nằm xuống, hỏi: “Anh và anh cả đi đâu mà lâu thế?”

“Gánh nước.”

“Gánh nước mà lâu đến vậy sao?”

“Nói chuyện.”

“Nói chuyện gì, anh có thể kể cho em nghe không?” Tạ Tiểu Ngọc hỏi.

Phúc Sinh cảm thấy hơi xấu hổ, những lời anh cả nói, hắn chỉ hiểu lơ mơ. Hắn nhớ đến người bạn thân nhất trong số những người cùng cảnh ngộ, người đó từng nói với hắn những điều tương tự, tất cả bọn họ đều là trẻ mồ côi và theo họ sư phụ là Diệp. Người bạn đó tên là Diệp Tứ, Diệp Tứ nói y có yêu một cô nương, y sẽ tìm cách để ở bên cô nương ấy và mang lại cho cô nương ấy một cuộc sống tốt đẹp.

Diệp Tứ còn cười nhạo Phúc Sinh chẳng hiểu gì, căn bản không biết tình yêu là mùi vị gì. Phúc Sinh hỏi Diệp Tứ: “Vậy tình yêu có mùi vị gì?”

Diệp Tứ đã cười hắn rất lâu, cuối cùng nói với hắn như thế này: “Tình yêu là thứ đẹp đẽ nhất mà một người cam tâm đánh đổi cả mạng sống để theo đuổi.”

Trong giấc mơ, Phúc Sinh lại mơ thấy Diệp Tứ. Diệp Tứ lại khoe khoang với hắn về mùi vị của tình yêu.

Tạ Tiểu Ngọc đợi rất lâu, Phúc Sinh vẫn không nói gì. Không sao cả, Tạ Tiểu Ngọc không bận tâm. Phúc Sinh đôi khi là như vậy, khi hắn không muốn nói thì hắn sẽ im lặng. Trong mơ màng, cô phát hiện mình đã bước vào giấc mơ của Phúc Sinh. Cô chắc chắn đây là giấc mơ của Phúc Sinh, không phải của cô.

Trong giấc mơ là Phúc Sinh trưởng thành, mái tóc đen dài buộc sau gáy, hắn đang tắm trong hồ, nước hồ dâng qua vòng eo săn chắc của hắn…

Việc Tạ Tiểu Ngọc tiến vào giấc mơ của Phúc Sinh là lần đầu tiên. Phúc Sinh đã lên bờ, nước hồ thấm đẫm chiếc quần đen cũ rách trên người hắn, dây lưng chỉ được thắt hờ bằng một sợi dây gai đơn giản. Vòng bụng hắn săn chắc nhờ quá trình luyện tập cường độ cao, không còn gầy trơ xương như trước, nhưng cũng chẳng khá hơn là bao, vẫn còn gầy gò.

Mặt Tạ Tiểu Ngọc đỏ bừng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc