Lưu Tú Hảo chạy vào phòng sau, thấy Tạ Tiểu Ngọc có rất nhiều chai lọ, trong tủ quần áo chất đầy quần áo bốn mùa của Tạ Tiểu Ngọc, đều là đồ gần như mới và còn tám chín phần. Nhiều quần áo như vậy mà còn đi may nữa. Nhìn lại đồ của Phúc Sinh, thôi khỏi nhìn, nhà họ Diệp nghèo, ba anh em hắn đều mặc đồ rách rưới.
Lưu Tú Hảo vừa giúp Cao Phân cho gà ăn vừa nói: “Mẹ ơi, Tiểu Ngọc thật là không biết thương người. Cô ta có cả tủ quần áo, mà không biết may cho Phúc Sinh một bộ mới để mặc. Cô ta về nhà mình chỉ để lười biếng, không làm việc thôi.”
Cao Phân đổ trấu vào chuồng gà: “Mẹ biết con muốn hỏi gì, con muốn hỏi mẹ có lén lút trợ cấp cho Phúc Sinh không? Có, nhưng không nhiều bằng thằng cả thằng hai. Tiểu Ngọc kết hôn, mẹ cho Phúc Sinh mười tám đồng tám hào, là để Phúc Sinh mua vải cho Tiểu Ngọc may quần áo. Con và thằng hai kết hôn mẹ đưa ra tám mươi tám đồng tiền sính lễ, còn Tiểu Ngọc chỉ có mười tám đồng tám hào, con bé ở phòng sau cũng không than vãn gì, con đừng có ở nhà khuấy đục nữa.”
Lưu Tú Hảo bĩu môi. Miệng mẹ chồng thì bênh Tạ Tiểu Ngọc, nhưng trong lòng chắc chắn vẫn không thoải mái. Chờ đến khi Tạ Tiểu Ngọc càng ngày càng bắt nạt Phúc Sinh, mẹ chồng sớm muộn gì cũng không chịu nổi, sẽ đuổi Tạ Tiểu Ngọc về khu thanh niên trí thức, như vậy phúc khí của Phúc Sinh mới có thể ở lại trong nhà.
Trong lòng Cao Phân cũng có chút buồn, Phúc Sinh là đứa khù khờ, không tranh giành gì, không biết Tiểu Ngọc có thể ở bên Phúc Sinh được mấy ngày, haizz.
Mẹ chồng của chị Hoa biết may vá, khi chị Hoa lấy chồng còn được của hồi môn là một chiếc máy may. Cả chục dặm quanh đây, không có mấy nhà có máy may. Người trong thôn muốn may quần áo đều thích tìm mẹ chồng của chị Hoa, vừa nhanh lại vừa đẹp.
Tạ Tiểu Ngọc mang một nắm kẹo cưới lớn chất lên bàn ăn ở phòng khách, lấy vải ra, năn nỉ mẹ chồng của chị Hoa may cho Phúc Sinh một bộ quần áo mới. Chắc chắn không thể nhờ vả không công, có người mặt dày thì mang theo hai quả trứng gà, có người thì mang một túi mì sợi.
Tạ Tiểu Ngọc lại lấy ra một mảnh vải bông, nói: “Đây là vải bị lỗi, không cần phiếu, con mua thừa một miếng, dì có thể may cho hai đứa cháu trai hai cái quần đùi to để mặc ngủ ạ.”
Chị Hoa nhìn Tạ Tiểu Ngọc với con mắt khác, cô thanh niên trí thức xinh xắn đến từ thành phố này biết đối nhân xử thế. Người khác đến may quần áo chỉ mang vài quả trứng gà, Tạ Tiểu Ngọc lại mang vải đến, hai cái quần đùi trẻ con không tốn bao nhiêu vải, nhưng thôn vốn nghèo, loại vải bị lỗi không cần phiếu này, chắc chắn Tạ Tiểu Ngọc đã phải nói biết bao lời tốt đẹp mới mua được.
Chị lập tức cười tươi: “Miếng vải bông này có thể may được ba bốn cái quần đùi to đấy, không dùng hết đâu.”
Tạ Tiểu Ngọc vội nói: “Không dùng hết thì may cho Phúc Sinh nhà em một cái nữa để mặc ngủ ạ.”
Phúc Sinh bị dì Trần lôi đến để đo kích thước, giống như bị điểm huyệt không thể cử động được, Tiểu Ngọc mua vải màu xám và màu đen là để may quần áo cho hắn sao?
Hồi ở thao trường, hắn thường phải lột quần áo từ những đồng đội không chịu nổi mà chết. Bởi vì sư phụ đã nói, chết rồi thì không còn giá trị, hắn nếu chết đi cũng sẽ bị lột sạch, rồi vứt vào bãi tha ma, vì đốt hắn còn tốn củi.
Ngay cả quần áo lột được cũng rách nát và bẩn thỉu, Phúc Sinh không thể nhớ được hắn đã mặc quần áo mới từ khi nào, hắn quay đầu nhìn Tạ Tiểu Ngọc.
Tạ Tiểu Ngọc bảo với Phúc Sinh rằng cô có cả một thùng quần áo, trong khi Phúc Sinh lại chẳng có mấy bộ. Cô nói, đợi đến khi trong thùng của hai người có số quần áo bằng nhau, cô cũng sẽ làm.