Thập Niên 80: Bị Đuổi Khỏi Đại Viện, Thiên Kim Thật Hiểu Thú Ngữ Dẫn Cả Nhà Bay Cao

Chương 4

Trước Sau

break

Trong một lần ra ngoài, bố cô ta trượt chân ngã núi mà chết.

Anh cả làm công nhân trong xưởng, gặp tai nạn lao động lớn. Vì không có bằng chứng mà bị lãnh đạo đẩy ra chịu tội, phải ngồi tù.

Anh hai bán cơm hộp, tích cóp mãi mới gom được chút vốn mở quán lại bị đối thủ gài bẫy.

Anh ba trong quân ngũ, vì tin nhầm bạn bè nên bị bắt giữ.

Chỉ còn lại cô ta với người mẹ ốm yếu, bệnh tật.

Cô ta từng muốn quay lại nhà cũ nhưng trên đường thì bị tai nạn xe hơi chết thảm.

Đời này làm lại, cô ta tuyệt đối sẽ không để Du Uyển Nhi cướp đi mọi thứ thuộc về mình!

Cái xó xỉnh tồi tàn đó, cùng với gia đình vừa nghèo vừa thảm hại kia mới là nơi Du Uyển Nhi nên quay về!

Còn cô ta Ô Tĩnh Di mới là người xứng đáng sống trong biệt thự, lái xe sang, được người người ngưỡng mộ.

“Dì à, dì đừng nói vậy. Dù sao chị ấy cũng là con ruột của bố mẹ, không nỡ xa rời là chuyện thường tình.”

“Là con cái, đương nhiên con phải nghĩ cho cảm xúc của bố mẹ.” Ô Tĩnh Di nhẹ nhàng nói. Cô ta cúi đầu, giọng mềm mại còn mang chút uất ức.

Tạ Cảnh Ngôn đứng cạnh, mặt mày giận dữ: “Chính vì em quá hiền lành, quá dễ bị bắt nạt nên cô ta mới càng lấn tới! Em quên rồi sao? Trước đây cô ta đã đối xử với em thế nào?”

“Giờ mới nhận ra bộ mặt thật của cô ta! Nếu thật sự cưới loại phụ nữ này về nhà, thì đúng là mang họa vào cửa! Chỉ cần nghĩ tới thôi cũng thấy buồn nôn rồi!”

Đúng lúc đó, một giọng nữ vang lên lạnh lùng: “Tôi thật sự rất muốn biết, tôi đã phạm phải tội ác tày trời gì, mà khiến các người phải bày trò rùm beng đến thế để bôi nhọ danh dự của tôi?”

Giọng nói không lớn nhưng lại khiến tim người nghe không khỏi run lên.

Mọi ánh mắt đồng loạt hướng về nơi phát ra tiếng.

Từ đằng xa, một người phụ nữ đang chậm rãi bước đến.

Làn da trắng ngần, mái tóc đen như mực được cô tùy ý cột lệch sau tai.

Chiếc áo cũ kỹ, quê mùa trên người cô, dưới bàn tay khéo léo lại trở nên khác biệt hẳn.

Cô sơ vin vạt áo vào trong cạp quần. Vừa tôn lên vòng eo thon gọn, vừa khiến cả người trông gọn gàng, sắc sảo đầy thần thái.

“Du Uyển Nhi??? Sao cô lại ở đây???” Tạ Cảnh Ngôn như gặp ma, trố mắt nhìn cô.

Rõ ràng anh ta tận mắt thấy cô uống thuốc xong mới dẫn người đến mà!

Ô Tĩnh Di cũng vô cùng sững sờ nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ bình tĩnh, chuyển sang dáng vẻ lo lắng: “Chị ơi, em chỉ là lo cho chị thôi, sao chị lại nghĩ oan cho em như vậy...”

Nói rồi, cô ta còn cố tình đỏ hoe mắt như sắp khóc.

Đám người xung quanh thì hoang mang vô cùng.

Chẳng phải bảo Du Uyển Nhi đang ở nhà họ Tạ sao? Sao giờ cô lại tới sau cả họ?

Hơn nữa nhìn thần sắc cô như thế, đâu giống người đang bị thuốc phát tác?

Tạ Cảnh Ngôn liền chắn trước mặt Ô Tĩnh Di, gào lên: “Du Uyển Nhi! Cô đúng là độc ác như rắn rết!”

“Tĩnh Di lúc nào cũng nghĩ cho cô, vậy mà cô lại suy diễn lòng tốt của người ta thành dã tâm! Sao cô có thể ác đến thế?”

Du Uyển Nhi cười nhạt: “Tôi ác bằng hai người sao?”

“Tạ Cảnh Ngôn, chính anh dụ tôi đến nhà anh rồi lại cùng Ô Tĩnh Di dẫn cả đám người đến bôi nhọ danh tiếng tôi.”

“May mà nửa đường vì quên đồ nên tôi đã quay lại, nếu không hôm nay đã bị các người hãm hại đến chết rồi!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương