Thập Niên 70: Xuyên Thành Thôn Nữ Bị Ép Nuôi Heo

Chương 18

Trước Sau

break

Một cân dầu hỏa có giá đắt đỏ, tốn ba đến bốn hào, nên không phải ai cũng dám dùng tùy tiện. Ngoại trừ lúc ăn uống, vệ sinh cá nhân, họ mới thắp đèn. Nếu con cái muốn thức khuya làm bài tập, chắc chắn sẽ bị cha mẹ la mắng.

"Đồ ranh con, ban ngày không chịu làm bài, tối đến còn bày đặt học hành cái gì? Tao nuôi mày ăn học, dầu hỏa đắt đỏ thế kia mà không biết chắt chiu, mau cút lên giường ngủ cho mẹ!"

"Mẹ ơi, nếu mai con không nộp bài, thầy giáo nhất định sẽ dùng thước đánh vào tay con mất. Hôm nay con còn bị phạt đứng vì chưa làm xong bài tập về nhà."

"Thầy phạt là đáng! Mày mau làm bài đi, suốt ngày chỉ biết phung phí dầu hỏa của tao. Tao cho mày học thêm hai năm nữa, đợi xong tiểu học thì về nhà cày ruộng kiếm công điểm cho tao…"

Thời đó, sau khi ăn uống xong, người ta thường không rửa mặt, rửa chân mà lên giường đi ngủ ngay, mỹ miều gọi là để tiết kiệm củi, nước và dầu hỏa.

Tất nhiên, vẫn có những người giữ nếp sống sạch sẽ, mỗi ngày vẫn rửa chân, rửa mặt. Còn việc tắm rửa ư? Trời lạnh thế này, có khi mười ngày nửa tháng họ mới dám đụng đến nước ấm.

Nhà của trưởng thôn Lưu Đức Tài nằm ở đầu làng. Cột điện duy nhất của thôn Lưu Gia được dựng ở đó, và chỉ có tám gia đình được kéo dây điện để sử dụng. Nhà trưởng thôn đương nhiên nằm trong số đó. Giữa nhà treo một bóng đèn sợi đốt công suất mười lăm oát. Dưới ánh đèn là một chiếc bàn bát tiên đã tróc sơn khá nhiều, lúc này cả gia đình mười một người đang quây quần dùng bữa tối.

Trên bàn bày một nồi khoai tây hầm và một bát lớn cải thảo nấu đậu phụ. Có thể nói, nhà trưởng thôn đã là thuộc diện khá giả trong vùng.

Lâm Thanh Vũ thoáng nghĩ mình đến không đúng lúc, nhưng nếu trễ hơn một chút, e là họ đã lên giường nghỉ ngơi cả rồi.

"Trưởng thôn!"

"Trí thức Thanh Vũ, sao cô lại ghé qua đây? Mời cô vào nhà ngồi…"

"Không cần đâu ạ, trưởng thôn. Ngôi nhà của bà cụ Lưu dưới chân núi, hình như đã bị trưng thu rồi phải không ạ? Anh có thể cho tôi thuê được không?"

"Sao cô lại muốn thuê căn nhà đó? Cô ở trong chuồng bò chẳng phải vẫn ổn sao?"

Ở chung với gia súc, gọi là ổn ư?

"Trưởng thôn, chuồng bò đó bốn bề trống trải, không có tường chắn, cũng chẳng có cửa, lại hay có người qua lại. Tôi là con gái, ở như vậy thật sự rất bất tiện."

Bất tiện ư? Cô ta đã ở đó ba năm rồi mà!

"Căn nhà hai gian của bà cụ Lưu đã hai năm nay không có ai ở, nghe nói…" Hai từ "bị ma ám" cuối cùng bị ông ta nuốt lại. Ông ta là trưởng thôn, làm sao có thể lan truyền những điều mê tín dị đoan như vậy?

Bà cụ Lưu lúc còn sống không có con cái, sống một mình. Hai năm trước, vào mùa hè, bà qua đời trong nhà mà không ai hay biết. Mấy ngày sau, thi thể bà bắt đầu phân hủy, tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc. Người dân đi ngang qua ngửi thấy mùi lạ, bèn mở cửa vào xem thì phát hiện bà đã nằm chết trên giường được vài ngày rồi.

"Cô là con gái, ở một mình không thấy sợ sao? Đó là khu vực dưới chân núi, trên đó toàn là khu mộ đấy."

Mộ thì cô sợ cái gì chứ? Bản thân cô cũng là một linh hồn xuyên không đến đây, ma quỷ thì có gì đáng sợ, thứ đáng sợ nhất trên đời này chính là con người!

"Tôi không sợ! Tôi quen sống một mình rồi."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc