Thập Niên 70 Tích Trữ Vật Tư: Không Gian Mạnh Nhất Lại Thăng Cấp

Chương 9

Trước Sau

break

Sáng hôm sau, Cố Thiển Thiển bảo ba đứa mang một bát sủi cảo sang nhà họ Thịnh, còn mình thì đeo giỏ trúc lên núi.

Trong núi có nhiều dã thú, trước đây từng có một người đàn ông bị sói tha đi nên bình thường người dân trong thôn chỉ dám nhặt củi ở chân núi. Cố Thiển Thiển đang do dự có nên vào sâu hơn không thì giọng Tiểu Thỏ vang lên kịp lúc: [Chủ nhân, phần thưởng của nhiệm vụ đầu tiên đã đến rồi. Chị có muốn mở ra xem không?]

[Được, mở đi!]

Tiểu Thỏ mở hộp quà ra. Bên trong có một viên thuốc, trên viên thuốc viết ba chữ “thuốc tăng lực”. Thấy Cố Thiển Thiển vẫn còn nghi hoặc, Tiểu Thỏ giải thích: [Chủ nhân, đây là thuốc tăng lực. Uống vào sẽ tăng sức mạnh, hiệu quả kéo dài một trăm ngày.]

Cố Thiển Thiển nghĩ: “Có thuốc tăng lực thì mình còn sợ gì nữa? Buồn ngủ gặp chiếu manh, không gian đưa thứ mình đang cần quá đúng lúc!”

Cô lập tức uống thuốc. Ba phút sau, cô cảm thấy tay mình tràn đầy sức lực.

[Tiểu Thỏ, chúng ta vào sâu trong núi xem thử.]

[Được, chủ nhân. Em cảm nhận thấy trên núi có hang động giấu đồ, chắc chắn chuyến này sẽ có thu hoạch.]

[Ừm.]

Cố Thiển Thiển bắt được hơn hai chục con gà rừng và thỏ rừng trên đường, còn nấm và trái cây rừng thì cũng không bỏ qua. Dù sao cũng chẳng có ai vào trong rừng sâu.

Cái giỏ trúc không lớn, nên cô cất hết mấy thứ đó vào không gian. Đi thêm một đoạn, cô thấy phía trước có một bầy heo rừng đang ùn ùn đi kiếm ăn.

[Chủ nhân, có tổng cộng mười hai con heo rừng, trong đó có sáu bảy con heo con. Với sức lực hiện giờ của chị, hạ gục chúng là điều dễ dàng.]

[Được.]

Cố Thiển Thiển vốn từng học quyền anh, cộng thêm tác dụng của thuốc tăng lực nên việc xử lý lũ heo rừng dễ như trở bàn tay với cô. Riêng mấy con heo con thì cô không động đến. Làm người phải có chừng mực, không thể tận diệt.

Sau đó, cô tập trung tìm hang động mà Tiểu Thỏ nói. Trời dần tối, cô vẫn chưa thấy gì nên đành bỏ dở, định hôm khác quay lại.

Lúc xuống núi, cô vô ý giẫm phải thứ gì đó, Tiểu Thỏ nhắc: [Chủ nhân, dưới chân chị là nhân sâm, không chỉ một củ đâu.]

Nghe vậy, Cố Thiển Thiển ngồi xuống đào. Cô đào được năm củ, niên đại khác nhau. Có hai củ trăm năm, ba củ vài chục năm.

Nhân sâm rất đáng giá. Tiếp đó, cô vừa đi vừa nhặt củi. Gần đến chân núi thì cô nghe tiếng nói chuyện vọng lại: “Anh Gia Nhiên, bao giờ mới có thông báo anh được về thành phố? Khi nào anh mới đưa em đi cùng?”

Từ Gia Nhiên nhìn người phụ nữ ngu ngốc trước mặt. Anh ta đến với cô ta chỉ vì chán nản cuộc sống ở nông thôn, định dụ dỗ cho vui, không ngờ cô ta lại tưởng thật.

“Không lâu nữa đâu. Lệ Lệ, em đừng lo, anh nhất định sẽ đưa em về thành phố.”

“Vâng, em tin anh.”

Hà Lệ Lệ vẫn còn bất an, nên quyết định làm tới, phải có thứ gì đó ràng buộc được Từ Gia Nhiên.

Cố Thiển Thiển nghe một lúc, rồi những âm thanh khó nói vang lên. Cô biết ngay hai kẻ không có liêm sỉ ấy đang làm gì.

Cô rời đi, nhưng ghi nhớ chuyện này. Sau này nếu họ dám gây chuyện, cô sẽ có bằng chứng để nói cho mọi người biết.

Về đến nhà, cô đặt củi xuống rồi lấy một con gà rừng và một con thỏ rừng ra từ không gian. Gà thì hầm, thỏ làm món thịt kho tàu và nấu thêm một nồi cơm trắng.

Cơm vừa chín thì mẹ Thịnh đưa ba đứa nhỏ về.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương