Thập Niên 70 Tích Trữ Vật Tư: Không Gian Mạnh Nhất Lại Thăng Cấp

Chương 6

Trước Sau

break

Cố Thiển Thiển vào bếp nhìn quanh một vòng. Bếp trống trơn, chẳng có hạt gạo nào mà chỉ còn mấy cái bánh bột ngô khô cứng. Bữa tối mà ăn cái này thì sao được?

Cô lập tức rửa nồi, đun nước rồi lấy từ không gian ra một túi mì, năm quả trứng và hai quả cà chua, định nấu mì trứng cà chua.

Cố Thiển Thiển vốn nấu ăn rất giỏi. Trước đây khi còn rảnh rỗi, cô thường thích nghiên cứu món ngon. Vừa nấu xong trứng cà chua, cô liền gọi ba đứa nhỏ rửa tay ra ăn. Nhân lúc ấy, cô lại lấy thêm ngũ cốc từ trong không gian ra nhét đầy tủ bếp.

Ba đứa nhỏ ngồi quanh chiếc bàn thấp, ngoan ngoãn chờ ăn. Khi Cố Thiển Thiển bưng bát mì trứng cà chua ra, cả ba đều ngạc nhiên vì hôm nay lại được ăn mì sao?

Trước giờ, Cố Thiển Thiển chỉ nuôi ba đứa con cho có chứ không mấy quan tâm. Tiền trong nhà cô đều cất riêng, con đói thì thường chạy sang nhà họ Thịnh xin ăn.

Ngay cả ở bên kia, chúng cũng chỉ được ăn bánh bột ngô hay bột khoai lang, mì sợi là thứ xa xỉ. Biết bọn nhỏ đang do dự, Cố Thiển Thiển lên tiếng: “Ăn đi!”

Lúc này ba đứa mới cúi đầu húp mì. Mì ngon quá, đến mức chẳng ai nói được câu nào.

Khi bốn mẹ con đang ăn vui vẻ thì có tiếng gọi vang lên bên ngoài: “Vợ thằng ba, có ở nhà không con?”

Chỉ thấy mẹ chồng, tức mẹ Thịnh xách một cái giỏ đi vào rồi lấy ra từ trong đó hai cân bột mì trắng.

“Vợ thằng ba, cái này cho con. Chuyện thằng hai với vợ nó hôm nay là chúng không phải. Cha con đã về dạy dỗ kỹ rồi, sau này chắc không dám đến gây sự nữa.”

Cố Thiển Thiển biết cuộc sống ai cũng khó khăn. Có lẽ hai ông bà phải chắt bóp lắm mới để dành được hai cân bột mì này. Lương thực trong không gian của cô nhiều đến đủ ăn cả đời, nhưng muốn lấy ra dùng cũng phải có lý do hợp lý.

“Mẹ, mẹ mang bột mì về đi! Ngày mai con phải lên huyện một chuyến, nhờ mẹ trông giúp ba đứa nhỏ một ngày.”

“Được, con cứ đi đi, để mấy đứa nhỏ cho mẹ!”

Mẹ Thịnh nói xong thì không nán lại, chỉ để bột mì lại rồi đi.

Từ ngày Thịnh Thừa Đình cưới vợ, hai vợ chồng đã tách ra ở riêng nên bà ấy và Cố Thiển Thiển không thân lắm, mỗi lần gặp nhau cũng chỉ nói vài câu rồi thôi.

Ăn mì xong, Cố Thiển Thiển lại đun một nồi nước lớn để tắm rửa sạch sẽ cho ba đứa nhỏ rồi nhét cả bọn vào chăn. Chăn cô dùng là lấy từ không gian ra, vì chăn cũ của nguyên chủ vừa rách vừa mỏng, chẳng còn ấm chút nào. Bây giờ đã là tháng mười một, thời tiết bắt đầu lạnh rồi.

Ba đứa nhỏ ăn no và uống đủ, chẳng bao lâu sau đã ngủ say.

Sáng hôm sau, Cố Thiển Thiển ăn sáng xong liền dẫn bọn trẻ sang nhà họ Thịnh, tiện tay mang theo hai cân đường đỏ.

Giao con cho mẹ chồng xong, cô lên đường đi huyện.

Thôn cô xuống nông thôn là thôn Đào Hoa, cách huyện hai mươi dặm. Nếu đi bộ phải mất ba tiếng. Giờ là ban ngày, cô không thể mang xe đạp và xe điện trong không gian ra dùng được.

Ba tiếng sau, Cố Thiển Thiển tới huyện. So với thôn thì ở đây có phần khá hơn, nhưng cũng chẳng đến mức phồn hoa gì. Cô tìm đến cung tiêu xã rồi bước vào.

Vừa thấy có người đến, một người phụ nữ cười niềm nở tiến lại gần: “Em gái, muốn mua gì thế?”

Trong các tiểu thuyết cô từng đọc, nhân viên của cung tiêu xã đều nổi tiếng là khó chịu. Cho nên lần đầu tiên thấy có người nhiệt tình như vậy, Cố Thiển Thiển có ấn tượng rất tốt.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương